Luật
Tam Thể
Ghi
Chú: Những bài Thánh Giáo
này được sưu tầm
từ các Ðàn-Cơ học
hỏi riêng của quí Hiền
Huynh nhơn-viên Bộ Pháp-Chánh,
được đóng thành sách
với tựa là "Luật Tam Thể"
và được phổ biến
ở Việt Nam cũng như ở
hải ngoại. Mặc dầu chưa
được Hội Thánh kiểm
duyệt , nhưng thể theo yêu
cầu của một số đạo-hữu
nay chúng tôi xin được
ấn tống ra đây hầu có
thêm tài liệu để cùng
nhau học Ðạo. Nếu có
điều gì sơ xuất kính
xin quí bậc cao minh chỉ giáo
và tha thứ cho.
Ðêm
28 tháng 7 Canh-Dần ( 1950 ).
Phò Loan: Luật-sự: Khoẻ,
Hưỡng.
Hầu Ðàn: Truyền-Trạng
Phước; Luật-sự Khen, Nhung.
Cao Thượng
- Phẩm
Bần-Ðạo
chào các em.
Bần-Ðạo
đêm nay đến dạy các
em về mặt tinh-thần Ðạo-Ðức.
Bần-Ðạo giải về Tam-thể
con người cho các em nghe.
Con
người có ba thể:
- Thể thứ nhứt là xác
thân do cha mẹ sanh ra.
- Thể thứ nhì gọi là
Ðệ-Nhị xác thân của
Ðức Phật-Mẫu ban cho. Còn
thể thứ ba là Linh-hồn, do
Ðức Chí-Tôn ban cho. Trong
ba thể ấy phải hiệp lại
mới thành con người, nhưng
bản-chất nó khác nhau.
-
Thể thứ nhứt là xác
thân, có ngũ-quan, biết cảm-giác
xúc động, do nơi khí bẫm
của cha mẹ mà biến tướng
ra. Nó cũng như con vật.
-
Thể thứ hai là Ðệ-Nhị
xác thân, tức nhiên là
Chơn-Thần của con người.
Người ta gọi là cái vía
hay là hào-quang đó. Nó
do theo cái thể thứ nhứt
mà biến hình, cũng như
đồ bắt kế con vật.
-
Thể thứ ba là linh-hồn, do
Ðức Chí-Tôn ban cho, tức
nhiên là một điểm linh-quang
của Chí-Tôn chiết xuống,
để cho con người biết
hiểu, và khôn ngoan hơn loài
vật. Người ta gọi là
" thiên-hạ " đó. Vậy
thể thứ ba như người
cầm cương con vật.
Ba
thể ấy khi nào được
hiệp một, thì con người
ấy mới thấu hiểu cả
Thiên-Cơ của Ðức Chí-Tôn,.
Một khi con người đã
thấu hiểu được Thiên-Cơ,
thì người ấy đã
đoạt Ðạo. Bởi vậy,
cho nên người tu phải tập
luyện thế nào, cho Tam-Thể
ấy được tương-liên
với nhau, thì con người mới
trở nên sáng suốt hơn
kẻ thường tình.
Phương
luyện đặng tương hiệp
Tam-Thể thì Ðức Hộ-Pháp
đã có dạy lâu rồi,
các em quên sao?
Truyền-Trạng Phước bạch:
- Dạ phải bài nói về
Phương Luyện-Kỷ để
vào con đường thứ ba
của Ðại-Ðạo không?
- Phải. Bữa khác Bần-Ðạo
sẽ về tiếp thêm.
Bần-Ðạo
kiếu.
Ðêm 5 tháng 8 Canh-Dần.
Phò-Loan:Luật-sự: Khỏe, Khen
Cao
Thượng-Phẩm.
Bần-Ðạo
chào các em nam nử.
Hôm nay Bần- Ðạo chỉ
dạy các em về Tam-Thể xác
thân con người. Ðêm trước
Bần-Ðạo đã có giảng
rồi, nhưng vì đến thời
cúng mà Bần-Ðạo phải
ngưng bút, thành ra không hết
ý nghĩa của nó. Vậy nay
Bần-Ðạo xin tiếp thêm
cho các em hiểu rõ.
Về
Tam-Thể xác thân của con người,
Bần-Ðạo đã giãng
riêng từ bãn chất của
nó, cho các em hiểu rồi. Nay
Bần-Ðạo nói về sở
dụng Thiêng- Liêng của nó.
Ðệ-Nhứt
xác thân cũng như con vật,
do khí bẫm của cha mẹ mà
biến thành. Nó thuộc về
hữu-hình, luôn luôn chịu
ảnh-hưởng của ngoại
vật, hơn là ảnh-hưởng
của tinh-thần. Nếu nó chẳng
chịu sự kềm thúc của
linh-hồn, là Ðệ-Tam xác
thân thì cũng như con vật
mà không có người cầm
cương. Nếu con vật mà
không có người cầm cương
gìn-giữ nó thì các em
tưởng coi con vật ấy nó
phải thế nào?
Luật-Sự
Khen và Khỏe bạch: - Dạ,
sẽ trở nên buông lung.
-
Phải đó, bởi lẽ ấy
mà những người tu cần
phải thắng những cái dục
vọng của Ðệ-Nhứt xác
thân. Ðệ nhứt xác thân
rất có ích cho toàn thể
con người. Nhưng nếu chẳng
thắng đặng những điều
dục vọng của nó, thì
cũng rất có hại cho con người
chẳng ít.
Luật-Sự
Hưỡng bạch: - Thưa Ðức
Ngài, thân thể con người
do những tế-bào cấu tạo
thành hình, nó là chất
sanh. Một khi con người bỏ
xác cho đất thì chất
sanh ấy đi đâu? Chẳng
lẽ mất luôn, hoặc nó
đi theo Ðệ- Nhị và Ðệ-Tam
xác thân?
-
Ðó là một việc mà
Bần-Ðạo cần phải giải
rõ cho các em được tận
hiểu, để có dịp đi
truyền Ðạo sau nầy.
Trong
Ðệ-Nhứt xác thân đã
có ngũ-quan, biết xúc động;
và các tế-bào để
cho Ðệ-Nhứt xác thân
cử động, đi đứng,
làm cho con người có cái
sống thực-tế theo con mắt
thấy hằng ngày của loài
người đó. Nhưng đến
khi mà người ta gọi là
chết thì Ðệ-Nhứt xác
thân phải ra thế nào? Không
lẽ nó bị tiêu diệt?
Vì nó đã có cái sống
sẵn trong bãn-thể của nó.
Như vậy thì cái xác chết
nó đi đâu, hay cũng bị
tiêu tan dưới nắm mồ,
mà người ta gọi là nơi
an nghỉ ngàn thu của con người.
Nó thuộc về Bí-Pháp,
để Bần-Ðạo nói
rõ trong mấy câu hỏi đó.
Ðã
nói rằng Ðệ-Nhứt xác
thân nó không chết mà
tại sao con người chẳng còn
cữ-động được, và
phải để cho người khác
chôn cái xác dưới nấm
mồ. Ấy là nó phải chịu
luật tiến hóa của Tạo-Ðoan,
thay cũ đổi mới, để
cho Ðệ-Nhứt xác thân
trở nên đẹp-đẽ
đặng phù hạp với Linh-Quang
sáng-suốt của Ðức Chí-Tôn
ban cho nơi mặt thế nầy,
để thay thế cho ngài đặng
bảo-vệ cơ sanh-hóa của
Ngài cho được tồn tại.
Như
trước kia, con người mới
được sanh ra thì thân
thể xấu xa, ăn lông ở
lổ, chẳng khác chi hình tượng
con vật. Với thân hình ấy,
mặc dầu Ðức Chí-Tôn
đã ban cho một Chơn-Linh Thánh-Ðức
cũng khó mà tạo nên một
xã-hội văn-minh hay cơ-khí
được. Lúc đầu loài
người có rất ít, có
thể sống trong hang, hoặc ở
kẹt đá được. Chớ
như ngày nay, nhân-loại đã
nhiều, cần phải lấp sông,
phá rừng, trang bằng chơn
núi mà ở chưa đủ
thay, nên phải có sự thay
đổi xác thân để
cho con người học hỏi, cho
tinh-vi, và đoạt được
cơ sanh hoá của Tạo-Ðoan,
thì con người càng ngày
mới khai thác những nơi hầm
mỏ, và rừng rú mà tổ-chức
một xã-hội văn-minh. Cách
ăn, thói ở cũng đoan trang
hơn khi xưa và nhơn-loại
tìm được cơ bí-mật
của Tạo-Ðoan, mà làm
nên những máy móc để
thay thế cho sức người, sự
giao-thông giữa xứ nầy đến
xứ khác, từ xưa hẵn
là không phương thế đi
được. Ấy cũng nhờ
khoa-học mà đặng như
thế. Rồi lần hồi, loài
người sẽ đoạt đặng
cả sự bí-mật của Tạo-Ðoan
mà thay thế cho Ðức Chí-Tôn
làm chủ cơ sanh-hóa của
Ngài.
Ðệ-Nhứt
xác thân phải bị luật
thay đổi, chớ không phải
chết đâu. Khi xác thân
nầy bị luật thay đổi
của Tạo-Ðoan thì nó không
khi nào còn hườn hình
lại được với Ðệ-Nhị
xác thân và Ðệ-Tam xác
thân theo em nói, mà nó phải
lộn với đất để
nuôi những chất sanh như là
thảo mộc, rồi từ thảo-mộc
sẽ nuôi đến thú cầm,
rồi cũng từ thú cầm,
nó lại nuôi cho loài người,
cũng như người ta bón
phân đó. Nó vẫn ở
lộn cùng đất mà thôi,
chớ không thể bay đi đâu
được.
Ðã
nói rằng xác thân nó lộn
với đất, thì lẽ dĩ-nhiên
đó là đất rồi. Cái
xác nào cũng phải biến
thành đất cả. Chỉ có
lâu hay mau do sự chôn cất
nó kín hay hở, hoặc chắc
hay không chắc đó thôi.
Ðã
nói rằng ở mặt thế
nầy không chi là bền cả,
vì nó do vật-chất biến
sanh, thì phải chịu luật
tiêu diệt hay là luật thay
đổi của Tạo-Ðoan. Ðến
như sắt hoặc đá, chắc
là bao, nhưng nó còn có
giới hạn thời gian mà tiêu
mòn.
Ðể
kết-luận về Ðệ-Nhứt
xác thân, Bần-Ðạo cho
các em hiểu rằng mỗi sự
gì ở thế, cũng không
bền-bĩ cả. Nó phải chịu
luật thay đổi, hay luật luân
hồi tùy theo vật hay người.
Luật thay đổi và luật
luân hồi rất có ích cho
cơ sanh hóa của Tạo-Ðoan,
vì mỗi lần thay đổi
hoặc luân chuyển, là mỗi
lần tiến-hóa cao lên.
Nên
luận về Bí-Pháp, thì
không có gì là mất hay
chết cả. Bởi trong cái chết
nó có ảnh- hưởng cho
cái sống; và trong cái mất,
nó có ảnh-hưởng cho cái
còn. Vậy cho nên Ðệ-Nhứt
xác thân phải chịu luật
thay đổi mà người ta
gọi là chết đó. Nó
không phải là mất, mà
nó còn mãi với vạn-vật.
Bần-Ðạo
xin kiếu.
Phần
bổ-túc: Trong bài Thuyết-Ðạo
của Ðức Hộ-Pháp đêm
14 tháng 3 năm Kỷ-Sửu (
1949 ) về" Con Ðường Thiêng-Liêng
Hằng Sống" có đoạn:
Ðức
Chí-Tôn ban cho mỗi kiếp
sống chúng ta có một lần
chết. Mỗi cái chết có
cái tử-khí, tử-khí
ấy là một khối đặng
làm " Tòa sen " cho chúng ta, tức
nhiên định-vị cho chúng
ta đó vậy.
Ðêm 7 tháng 8 Canh-Dần.
( DL 18/9/1950 ).
Phò-Loan: Luật-sự: Nhung, Khen.
Hầu-Ðàn: Thừa-Sử: Hải;
Truyền-Trạng: Phước,
Luật-sự: Khỏe, Ảnh, Hưỡng;
Khoe.
Cô Thư-Ký: Ngôn.
Cao
Thượng-Phẩm
Bần-Ðạo
chào các em nam nữ.
Hôm nay Bần-Ðạo giải
tiếp về Ðệ-Nhị xác
thân.
Ðệ-Nhị
xác thân mà chúng ta thường
gọi cái vía, tức là bãn-năng
của chúng ta đó. Bãn-năng
ấy là Chơn-Thần, mà chủ
của nó tức nhiên là Phật-Mẫu.
Chơn-Thần
là một thể vô hình bất
tiêu, bất diệt, luôn luôn
tiến-hóa hay ngưng trệ, do
mỗi lần tái kiếp được
dày công hay đắc tội.
Nói cho rõ hơn nữa, thì
nó là lục-dục thất-tình
đó. Vậy khi lục-dục
thất-tình được điều-độ,
là nhờ Ðệ-Tam xác thân
điều khiển nổi, bằng
không, thì nó vì Ðệ-Nhứt
xác thân, tức là hình
vật sai biểu theo bãn-chất
của nó.
Vậy
Ðệ-Nhị xác thân là
hình bóng đi lập công,
bồi đức. Thoảng như
nó trọn nghe lời của Ðệ-Tam
xác thân thì được
trọn lành mà về cõi Thiêng
Liêng Hằng Sống, mà chúng
ta gọi là đắc-quả. Còn
nương theo thú chất hình
vật là Ðệ-Nhứt xác
thân, là phải luân-hồi
chuyển kiếp mãi mãi, chúng
ta thường nói là bị đọa
đó.
Mỗi
khi bị đọa thì tùy theo
sở năng của kiếp vừa
qua mà biến hình; hoặc giả
lơ lững ở chốn không
trung, nơi mà các điễn
giao hợp, chờ cho đến đúng
thời hay đúng hạn, để
mà thăng lên hay giáng xuống.
Vì thế người trần hay
gặp nó hiện hình mà cho
rằng ma hay quỉ. Những Chơn-Linh
ấy hoặc do phạm thệ, hay
trốn thệ mà phải bị
như vậy. Ðến lúc bị
các điễn nổ tan mà biến
mất, theo Tam-Kỳ Phổ-Ðộ
gọi là bị Ngũ-Lôi tru
diệt đó. Những Chơn-Linh
đó nếu nhẹ tội thì
được nhẹ-nhàng hơn
một chút, nên khi các điển
phối hợp thì bay lên cao một
chút, đặng khỏi tan, nhưng
cứ vơ-vẫn mãi ở đó
đặng nhìn lại cuộc thế
chuyển xây, mà chúng ta gọi
là tận đọa tam đồ
bất năng thoát tục.
-Truyền-Trạng
Phước bạch: ........................?
Nó
giống với nguyên-căn của
nó là khi mà nó biết giữ
sự trung-dung điều-hòa của
nó- vì người ta, có đủ
lục-dục thất-tình mới
trọn hiểu biết sự thay đổi
của càn-khôn vũ-trụ,
mới lập được công-đức-
bằng nó quá chìu theo Ðệ-Nhứt
xác thân, tức là lục-dục
thất-tình đã đi quá
hạn, làm cho chênh lệch lẽ
yêu ái của Phật-Mẫu
hằng có, thì nó phải
bị chẳng đồng thể.
-Truyền-Trạng
Phước bạch: ........................?
Khi
thoát xác thì chơn-linh nào
phạm tội lại càng đau
đớn hơn nhiều, vì lằn
âm điển của đất
luôn luôn lôi kéo.
-Truyền-Trạng
Phước bạch: - Có phải
vì loid' actraction không?
-
Phải đó, vì cớ mà
bị luân hồi chuyển kiếp
đó. Kỳ sau, Bần-Ðạo
giải tiếp thể thứ ba. Ðể
Bần-Ðạo cho một bài
thi nói về thể thứ nhứt,
và một bài thi nói về
thể thứ hai, các em đọc
đi đọc lại có ích
lắm đó!
Thi:
Bãn-chất
vốn sanh bởi địa-hoàn,
Âm-dương nhờ đó
mới thành căn.
Nhựa nhành do bởi con vi tố,
Máu huyết nảy sanh vật
hữu sanh.
Nhờ hưởng khí Trời
nên được sống,
Nương theo vị đất đặng
hằng sanh.
Kiếp căn bao thuở đà
tiền-định,
Vi-tố đến hồi trở
lại căn.
Nguyên lai bổn-chất vốn
trung bình,
Lục-dục thất-tình vẫn
vẹn thinh.
Phật-Mẫu ban cho nên đức
tính,
Chí-Tôn trau sửa được
thành hình.
Ruộng cày sáu mẫu lo vun
quén,
Nhà ở bảy căn gắng
vẹn gìn.
Trở lại ngôi xưa nhờ
khéo dưỡng,
Yêu thương Phật-Mẫu
tạo nên hình.
Ðó,
các em coi thì đủ rõ Ðệ-Nhứt
xác thân và Ðệ-Nhị
xác thân là gì rồi. Bần-Ðạo
thăng.
Ðêm 6 tháng 8 năm Canh-Dần
( 19/9/50 ).
Phò-Loan: Thừa-Sử Hải; Luật-Sự
Khỏe.
Hầu-Ðàn: Truyền-Trạng
Phước, Luật-Sự Hưỡng,
Nên, Du, Ảnh;
Lễ-Sanh Hương-Nương, và
hai vị Nữ-Phái.
Cao
Thượng-Phẩm
Bần-Ðạo
chào các em nam, nữ.
Hôm nay Bần-Ðạo xin giải
tiếp về Ðệ-Tam xác thân.
Ðệ-Tam
xác thân là linh-hồn do Ðức
Chí-Tôn ban cho, để điều
khiển Ðệ-Nhứt và Ðệ-Nhị
xác thân, tức nhiên là
người cầm cương. Ấy
là nền tảng cho sự tiến-hóa
của con người, thì lẽ
dĩ nhiên nó phải chịu
sự thay đổi theo thân sanh
của con người, tùy theo sự
sáng-suốt của nó. Cũng
có khi một Chơn-Linh sáng-suốt
mà lại ngự vào một Ðệ-Nhứt
xác thân xấu xa để giúp
cho Ðệ-Nhứt xác thân
được lập công bồi
đức trong một kiếp sanh-
nhưng điều đó rất
ít. Phần nhiều là một
Chơn-Linh sáng suốt đều
ngự trong một Ðệ-Nhứt
xác thân tốt đẹp. Nên
về khoa bói toán của Thiên-lý
học, người ta có thể
đoán được người,
khi người ta thấy cái thể
bên ngoài của Ðệ-Nhứt
xác thân ( tướng tại
tâm sanh ).
Trong
Tam-Thể xác thân chỉ có
Ðệ-Tam xác thân là có
phận-sự quan trọng hơn cả,
vì nó phải chịu trách-nhiệm
đối với Chí-Tôn khi trở
về ngôi vị của mình. Sứ
mạng đặc-biệt của Ðệ-Tam
xác thân là phải chế
ngự Ðệ-Nhứt và Ðệ-Nhị
xác thân cho theo luật Thiên-nhiên
của Ðức Chí-Tôn. Nếu
nó chẳng kềm thúc được
tánh dục vọng phàm phu của
Ðệ-Nhứt xác thân thì
nó phải bị thiên-khiển
và thất phận nơi cõi
Thiêng-Liêng Hằng Sống. Sở
hành của Ðệ-Tam xác thân
rất khó khăn. Vì nếu
mang một xác thân xấu xa thì
cũng khó lập công. Còn
như mang một xác thân tốt
đẹp thì cũng rất có
hại cho phận sự của nó.
Biết bao Chơn-linh xuống phàm
để lập công cũng vì
lẽ khó khăn ấy mà phải
chịu nhiều trở ngại trong
phận sự đến đổi
phải bị đọa, vì nó
không đủ phương thế
kềm thúc Ðệ-Nhứt xác
thân, mà phải bị Ðệ-Nhứt
lôi cuốn vào đường
tội lỗi. Ðức Chí-Tôn
là chủ của nó, theo lẽ
thì phải giữ nó được
trong sạch mới phải chớ,
tại sao để cho nó bị
vật thể hữu-vi nầy lôi
kéo vào đường tội
lỗi như vậy?
Một
điều thắc-mắc cho toàn-thể
nhơn-loại trên mặt địa
cầu nầy phải tự hỏi
lấy mình. Nhưng nếu chẳng
có tâm-linh sáng-suốt thì
khó mà tìm hiểu cho đặng
lẽ huyền-vi bí-mật ấy. Có
hỏi tức nhiên Bần-Ðạo
phải trả lời để các
em thấu rõ lẽ huyền-vi mầu
nhiệm ấy, để sau nầy
đi truyền-giáo cho nhơn-sanh.
Ðã
nói rằng Ðệ-Tam xác thân
là nền tảng cho sự tiến-hóa
của nhơn-loại, thì lẽ
dĩ nhiên nó phải chịu
sự khảo-thí trong trường
thi của Ðức Chí-Tôn lập
nơi mặt thế nầy. Nếu
một Chơn-Linh thắng được
cái thể thứ nhứt và
chế ngự được những
dục vọng của nó, thì
mới được thăng vị.
Còn như thắng thể thứ
nhứt không đặng thì phải
chịu hình phạt. Ðó là
luật công-bình của Ðức
Chí-Tôn, có công thì thưởng,
có tội thì trừng.
Thoảng như, Ðức Chí-Tôn
không dùng phương-pháp
ấy, để lọc lừa các
hành động của chơn-linh,
thì làm sao mà phân biệt
được hàng phẩm cao hay
thấp, tùy theo công-nghiệp
của Ðệ-Tam xác thân cho
đặng.
Thừa-Sử
Hải bạch: ....................
-Khi
Ðệ-Nhị xác thân bị
ngũ-lôi tru-diệt thì Ðệ-Tam
xác thân phải bị đọa
mãi mãi cho đến khi có
cuộc ân-xá của Ðức
Chí-Tôn thì mới được
tái kiếp lại mà lập
công chuộc tội.
Còn
điều gì các em không hiểu
cứ hỏi.
Thừa-Sử
Phước: - Xin giải về loài
vật.
-Ðó
là ngoài vấn-đề Tam-Thể
xác thân của con người,
khi khác Bần-Ðạo sẽ
giảng về loài vật.
Ðể
kết-luận về Ðệ-Tam
xác thân của con người,
Bần-Ðạo nói cho các em
hiểu rõ thêm nữa để
khỏi phải mờ hồ hay là
thắc mắc. Ðã
nói rằng Ðệ-Tam xác thân
là kẽ cầm cương thì
cũng hiểu rõ nó như thế
nào rồi, vì sở hành và
bản năng của nó giống
như người cầm cương
. Nếu nó sáng suốt mà
chế ngự được Ðệ-Nhứt
xác thân theo luật thiên-nhiên
của Ðức Chí-Tôn, thì
nó được phần khen thưởng
của Ðức Chí-Tôn, như
kẽ cầm cương biết cẩn
thận trong phận sự của chủ
nảy giao điều khiển con vật,
và cái xe thì được
chủ hậu đãi. Còn nếu
Ðệ-Tam xác thân chẳng
thắng đặng Ðệ-Nhứt
xác thân, mà còn bị lôi
cuốn vào đường tội
lỗi nữa, thì phải bị
sa đọa cũng như kẽ cầm
cương không biết cẩn-thận
để điều khiển con vật,
hầu làm lợi ích cho chủ,
thì phải bị rầy và quỡ
phạt, có khi bị chủ đuổi
đi là khác.
Ðó,
các em hiểu chưa?
Bạch,
đã hiểu rồi.
Bần-Ðạo
khen đó chút.
Thăng.
Ðêm 16 tháng 9 Canh-Dần.
Phò-Loan: Thừa-Sử Hải, Luật-Sự
Nhung.
Hầu-Ðàn: Thừa-Sử Hợi,
Luật-Sự Khỏe, Khen, Hưỡng;
Giáo-Hữu Thượng Giác
Thanh.
Cao
Thượng-Phẩm
Bần-Ðạo
chào mấy em.
Hôm
nay Bần-Ðạo dạy cho mấy
em hiểu rõ nguyên căn biến
chuyển tuần-huờn của vạn-
vật.Vạn vật trong vũ-trụ không
vật nào hơn hay kém. Trước
sau đều đồng một thể
là Chơn- Linh lập đời,
định thể đặng các
phẩm Tiên Phật có nơi
học hỏi, và thi dụng tài
năng hầu tô điểm thêm
phẫm giá Thiêng-Liêng vị.
Do lẽ đó, các phẩm chưa
đủ sức lo tròn địa-vị
phải luân-hồi chuyển kiếp
mà bồi-bỗ thêm. Lúc khai
Thiên lập Ðịa thì các
đẵng Chơn-Hồn ấy phải
đi từ vật-chất lên thảo-mộc,
thú cầm, rồi mới chuyển
kiếp làm người được.
Tính ra, mỗi phẩm đi từ
đầu chí cuối mà không
bị lầm lạc, thì phải
đủ chín chục ngàn kiếp
( 90.000 ) mới trở về Thiêng-Liêng
vị được. Vì cớ
mà các đẵng Chơn-hồn
lúc bị lầm lạc, sa đọa,
phải luân-hồi chuyển kiếp
mãi mãi, chưa về đặng
nơi cõi Thiêng-Liêng Hằng
Sống.
Các
Chơn-hồn ấy, lúc mới
là hóa-nhân, thì còn bãn-chất
thật-thà, vì chưa bị
sự cám dỗ của vật-chất
cho mấy. Sự cám dỗ ấy
lại cũng do các Chơn-hồn
còn nhỏ phẩm kiếp, muốn
cho các Ðấng trên mình
đồng về một lượt,
mới bày cơ thử thách.
Lần lần, các Chơn-hồn
nhiểm vật-chất, rồi do vật-chất
ấy, mà tạo thành hình
thể hữu-vi đặng phô
bày cho hết lẽ huyền-vi ra
thiệt tướng. Vì vậy,
chúng ta thấy sự biến chuyển
của Tạo-Ðoan càng ngày
càng tăng tiến là lẽ
đó.
Khi
loài người đã lột
hết lẽ huyền-vi cho nhau đặng
hiểu rồi thì cơ bí-mật
chẳng còn nữa. Do đó
mà sự qui cổ phải trở
lại đạng cho các nguyên-nhân
thấy rõ mọi đường
học hỏi về sự biến
chuyển là lẽ nào. Ngày
nay các nguyên-nhân xuống thế
mà hiện còn ở tại thế
, đã chuyển kiếp mấy
lần chín chục ngàn kiếp
rồi. Bởi thế mà Chí-Tôn
xây cơ chuyển thế cho các
nguyên-nhân thấy rõ sự
huyền-vi bất khả xâm phạm
của Thiên-Ðiều , là dầu
cho tay phàm kiếm đặng sự
bí-mật của Tạo-Hoá mà
họ có thể kiếm đặng
sự sanh của Ðức Chí-Tôn
hằng dễ hay chăng?
Ngày
nay các nguyên-nhân đã
thấy rõ sự tiến-hóa
của họ về vật-chất
là mầm tiêu-diệt, nên
tự họ phải nhường bước
trước hình phạt Thiêng-Liêng.
Họ đã hiểu đặng
huyền-vi bí-mật của vũ-trụ
mà họ không hiểu lẽ
sanh tồn do đâu mà có.
Vì vậy mà lần hồi, họ
chỉ nhờ học hỏi nơi
đạo-đức mới hiểu
lẽ ấy do đâu. Lần nầy,
vì các Chơn-Linh xuống phàm
quá lâu nên Ðức Chí-Tôn
muốn đem về hết một
lượt, rồi cho trở xuống
học lại lớp khác. Bỡi
cớ, Tam-Ngươn tận mãn,
thì nhứt ngươn kế tiếp
là vậy.
Còn
quỷ-nhơn là những Chơn-hồn
của Quỷ-Vương nơi Tam-Thập
Lục-Ðộng cho xuống đặng
cho làm các bài vở cho các
nguyên-nhân học hỏi. Vì
cớ, cho nên các nguyên-nhân
mà tội lỗi cũng phải
đến cõi Phong-đô chịu
sự giáo-hóa mà định
trí, định thần, rồi
chuyển kiếp nữa, chớ chẳng
hề vì Quỷ-vương mà
tiêu-diệt cho đặng.
Mấy
em đã rõ chưa. Ðể
bữa khác, Bấn-Ðạo dạy
thêm nữa, bữa nay chừng đó
cũng vừa đủ. Mấy em
ráng học nghe! Bần-Ðạo
chào mấy em.
Thăng.
Ðêm 23 tháng 9 Canh-Dần.
Loài-vật.
Cao
Thượng-Phẩm
Bần-Ðạo
chào các em.
Ðã
hèn lâu, Bần-Ðạo hứa
với các em để giải về
loài vật. Hôm trước,
Bần-Ðạo đã giải
về Tam-Thể xác thân của
con người cho các em hiểu
rồi, nay Bần-Ðạo giải
luôn về loài vật cho các
em hiểu rõ.Về sự tiến-hoá của
Bát-Hồn, loài vật đứng
vào phẩm thứ ba. Nó cũng
biết cảm-xúc như loài
người vậy, nó cũng biết
thương, biết ghét; nhưng
nó không được khôn
ngoan như loài người.
Loài
vật chia làm hai loại: Loại
Thượng-cầm, và loại
hạ-thú.
-Loại Thượng-cầm có
tính chất giống như loài
người, là có thứ chim
biết nói, nó nhớ cũng
như loài người. Ngày xưa,
người ta dùng chim để
đi thơ từ chỗ nầy sang
chỗ khác.
-Còn loại hạ-thú, có
thú khôn ngoan như loài người,
nó cũng biết nghe, và biết
vâng lời sai biểu của loài
người, lại cũng có thứ
giống về bãn-chất loài
người như con khỉ chẳng
hạn.
Về
loài vật dầu cho Thượng-cầm
hay Hạ-thú đều có thọ
một điểm linh-quang của Ðức
Chí Tôn ban cho cũng như loài
người vậy. Từ loài vật nó cũng thay
đổi nhiều kiếp mới
tiến hoá lên loài người
được, và chính nó
cũng do sự tiến-hoá mà
biến hình. Cũng có nhiều
khi loài người làm nên
tội ác trong kiếp sanh, mà
phải bị luật thiên-khiển
trừng phạt, rồi cho đầu
thai trở lại làm loài vật.
Cái Bí-Pháp của các nền
Ðạo-Giáo đã khai mở
từ xưa, cũng như Giáo-Lý
của Ðại-Ðạo Tam-Kỳ
Phổ-Ðộ đều dạy
cho Môn-đồ về sự tiến-hoá
của Bát-Hồn, và về sự
luân-hồi chuyển kiếp, hoặc
về sự bị giáng cấp
của Bát-Hồn và do Luật
Thiên-Ðiều phân định
chí công.
Vậy
một khi bàn đến loài
vật, thì người có Ðạo
ai cũng nhìn rằng là bậc
thứ ba của Bát- Hồn. Nó
cũng có thể tiến-hoá
lên phẩm người, và cũng
có thể biến trở lại
thảo mộc, tùy theo sở hành
gián-tiếp của nó, nên
có thể được hai bãn-chất
của loài người và của
thảo-mộc.
Thăng.
Ðêm 11 tháng giêng Tân-Mão.
Phò-Loan: Luật-Sự Nhung, Khen.
Hầu-Ðàn: Chư vị Luật-Sự.
Cao
Thượng-Phẩm
Bần-Ðạo
chào các em nam, nữ.
Hôm
nay Bần-Ðạo dạy về
sự phân biệt hữu-hình
và vô-vi.
Trong
vũ-trụ, vạn-vật thảy
đều là hữu-hình, nhưng
trong cái hữu-hình lại là
vô-vi biến tướng. Một
hình thể lại là một
sự cấu-tạo của những
tế-bào. Những tế-bào
ấy lại kết tụ bởi
khí ngũ-hành, khí ngũ-hành
biến chuyển bởi âm-dương;
âm-dương ấy lại điều-động
được là nhờ khí
Hư-vô vận chuyển. Vì
cớ, trong mỗi xác thân dù
vật-chất, thảo-mộc, thú-cầm
hay loài người, thảy đều
do sự biến chuyển của khí
Hư-vô.
Vậy
thì mỗi hình vật hữu-vi,
đã phải chịu nơi quyền
năng vô biên của khí Thái-Cực
mà được trở nên
hình tướng. Những tế-bào
là những hột điển-quang
của âm-dương chi khí.
Trong mỗi tế-bào đều
có hột điển âm và
hột điển dương vận
chuyển. Do sự khác nhau chỗ
hột điển âm nhiều hay
ít mà sự sáng-suốt của
khối linh-quang được tỏ
rõ cùng không. Hễ âm nhiều
thì phải nặng trịu. Còn
về mặt vô-hình, thì chỉ
là Lưỡng-Nghi biến hoá
mà thôi, vì cớ nên không
phải là hình tướng hữu-vi
của vũ-trụ được.
Vậy
thì, vô-vi là cơ biến-hoá,
còn hữu-hình thì lại
là sự biến chuyển. Hai đàng
là hình với bóng, hễ
hình đã mất tức là
các tế-bào đã tan rã,
thì khí Lưỡng-Nghi trở
lại cõi Hư-vô, đó
là thăng về Thượng-giới.
Còn như những kẽ bị
tội phải trầm luân khổ
hải, hay là phải chuyễn kiếp
tái sanh là do những tế-bào
khi tan ra lại lẫn-lộn điển
âm cùng với điển dương,
nên chẳng thể rời nhau được,
khiến cho khí Lưỡng-Nghi ở
trong thể xác không hiệp được
với khí Lưỡng-Nghi của
khí Hư-vô. Vì vậy mà
phải luân-hồi mãi mãi
cho tới ngày tế-bào đã
phân rõ âm dương mới
thôi.
Vậy
thì, ở trong sự hữu-hình
lại có vô-vi ẫn chuyển;
còn vô-hình lại là khí
điển-quang mà thôi. Các
em đã rõ chưa?
Thôi
Bần-Ðạo kiếu.
Ðêm 23 tháng 11 Tân-Mão
( 21/ 12/ 51 ).
Phò-Loan: Thừa-Sử Phước,
Luật-Sự Nhung.
Hầu-bút: Luật-Sự Hưỡng.
Cao
Thượng-Phẩm
Bần-Ðạo
chào mấy em.
Bần-Dạo
thấy mấy em có điều
thắc mắc, Bần-Ðạo cũng
cần giải rõ cho các em được
hiểu. Mấy
em đã hiểu rõ thế nào
là nguyên-nhân, hoá-nhân,
và quĩ-nhân rồi đó
chớ. Vậy nói thử cho Bần-Ðạo
nghe.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Thưa Ðức
Ngài, nguyên-nhân là những
người tạo được
phẩm-vị nhiều kiếp.
- Không phải.
Thừa-Sử Phước bạch:
- Là Nguyên-Linh Ðức Chí-Tôn
cho xuống trần.
- Mà xuống trần để làm
gì?
Thừa-Sử Phước bạch:
- Ðể dìu-dắt hoá-nhân
đi lên đường tiến-hoá.
-Cũng chưa đúng. Ðể
học hỏi về cơ tấn-hóa.
Cũng có phần nguyên-nhân
đến đặng mở cơ
giáo-hoá; song không ở trong
số một trăm ức của
Chí-Tôn đã cho xuống thế
từ buổi thượng-ngươn.
Còn
hoá-nhân là gì?
Thừa-Sử Phước bạch:
- Cầm-thú tấn-hoá lên
loài người.
- Phải vậy. Nhưng họ đi
từ vật-chất lần đến
loài người, và đoạt
được phẩm-vị Thần,
Thánh, Tiên, Phật do nơi công-quả
tạo nên.
Còn
Quỷ-nhân là gì?
Thừa-Sử Phước bạch:
- Thuộc hàng hóa-nhân và
nguyên-nhân phạm tội.
- Chỉ có hoá-nhân phạm
tội tình mà trở nên quỷ-nhân.
Thừa-Sử Phước bạch:
- Và còn nguyên-nhân phạm
tội?
- Nguyên-nhân do một Chơn-linh
của Chí-Tôn chiết ra, nếu
họ phạm tội thì Chơn-linh
ấy trở về , và Chơn-thần
phải tái kiếp đặng đền
bù tội lỗi. Chừng tội
lỗi đền xong, thì Chơn-
linh sẽ trở lại, mà dìu-dẫn
Chơn-thần thêm nữa, trên
đường tấn-hoá của
họ.
Thừa-Sử Phước bạch:
- Khi hoá-nhân và nguyên-nhân
đồng phạm tội? Nguyên-nhân
thì Chơn-thần của họ
được tạo ra ngay từ
kiếp người. Còn hoá-nhân
là khi phân Lưỡng- Nghi biến
thành Bát-Quái mà tạo
ra vật-chất , thì họ chỉ
là vật-chất biến thể,
lần đến loài người,
nên Chơn-thần của họ
vẫn còn là thể-chất,
bỡi cớ mới tùng theo quỷ-vị.
Nguyên-nhân có cựu vị,
nếu trong trường thi tấn-hóa
mà họ đoạt được
thì phẩm-vị ấy sẽ được
cao thăng. Còn như Chơn-thần
quá ư mê muội thì cựu-vị
của họ phải để trống.
Còn như hoá-nhân thì khi
họ tạo được phẩm-vị,
rồi họ mới được
hưỡng hồng ân của Chí-Tôn
ban cho điểm linh-quang. Nguyên-nhân
và hoá-nhân khác nhau ở
chỗ đó. Chừng hóa-nhân lập được
vị rồi lại còn muốn
lập vị thêm nữa, thì
lúc xuống thế đặng lập
công thêm nữa, cũng được
gọi là nguyên-nhân.
Nguyên-nhân thì có Chơn-linh
chế ngự, còn hóa-nhân
khi tạo được vị, mới
được ban bố hồng ân
hưởng được Linh-quang.
Còn như khi chưa tạo được
vị, họ chỉ có giác-hồn
chế ngự họ thôi.
Mấy
em đã hiểu rõ nguyên-nhân
và hóa-nhân thế nào chưa?
Thừa-Sử Phước bạch:
- Dạ hiểu, nhưng hóa-nhân
chưa có Chơn-linh thì họ
là thú?
- Chơn-thần của Phật-Mẫu
ban cho họ, sao lại gọi là
thú? Thú tức là thể-chất
chứ?
Thừa-Sử Phước bạch:
- Dạ thú cũng có Chơn-thần?
-Nhưng nó chưa được
có giác-hồn như người,
tức là nó chưa có lương-năng.
Luật-Sự Hưỡng bạch:
- Dạ xin cho biết về lương-tri
và lương-năng là thế
nào?
- Lương-tri là trí biết
tự nhiên do nơi não cân
mà có. Còn lương-năng
là năng lực do trí biết
ấy nẩy-nỡ.
Ðêm
nay cũng đã nhiều, bữa
khác Bần-Ðạo giảng dạy
thêm. Bần-Ðạo kiếu.
TAM
THỂ XÁC THÂN (Ðợt
thứ hai)
Tái-Cầu:
Bát-Nương
Chị
chào mấy em.
Muốn
học hỏi phải ra công, dày
sức thì mới mong thâu được
kết-quả, mấy em cũng vậy.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Dạ mấy
em cố-gắng, nhưng còn tối-tăm
quá.
- Cười... Vậy chớ ngọn
đèn khêu chưa sạch bất,
chùi chưa sạch bóng, hỏi
tõ rạng sao được. Hãy
lau bộ não đi.
Thừa-Sử Phước bạch:
- Chừng nào bỏ xác phàm
mới hoàn-toàn sáng-suốt
được.
- Lẽ dĩ-nhiên; nhưng sự
học hỏi trong khi còn mang xác
phàm thì cơ tấn-hóa mới
có giá-trị.
Khi
học Ðạo, muốn học điều
gì phải coi đi coi lại, rồi
suy gẫm cho rõ lý. Chừng hiểu
được tường tận
rồi mới học qua điều
khác, chớ muốn học cho biết
luôn một lượt, thì đến
tận-thế đó mấy em. Lau
bộ óc là đừng cho sự
hám biết, và khí giận
xen vào. Phải hòa-hưỡn,
thư thái và trì chí suy
gẫm thì sẽ được
kết-quả. Chị khuyên mấy
em ráng xem sách và tra cứu
đặng tầm lý thì đến
khi học Ðạo rất dễ
chớ chẳng chi. Ðạo-pháp
là khoa huyền-bí vô-vi, mấy
em phải dày công mới được.
Bây
giờ chị cho thi, rồi ngâm
cho chị nghe.
Thi:
Ðông
về bấc đến tận hiên
mai,
Gõ cửa kêu ai dạ luống
hoài.
Gió lạnh cành mai xơ-xác
lá,
Sương mù bóng hạc chập-chờn
cây.
Ngân-Kiều ngắm laị xa xôi
khách,
Kim-Khuyết nhìn ra vắng vẻ
bầy.
Mở
trí đón đường phong
tuyết phũ,
Ðông về bấc đến
tận hiên mai.
Chị lui nghe
mấy em.
Thăng.
Ðêm mồng 4 tháng 12 Tân-Mão.
Phò-Loan: Thừa-Sử Phước,
Luật-Sự Nhung.
Hầu-Ðàn: Luật-Sự Hợi,
Hưỡng, Tỷ, Du;
Giáo-Hữu: Thượng Tý Thanh.
Cao
Thượng-Phẩm
Bần-Ðạo
chào mấy em.
Mấy
em đã được học hỏi
nhiều trên đường Bí-Pháp,
nhưng bỡi từ trước vì
Thần chưa định, điển
chưa thuần, nên những bài
học-tập có phần không
rõ rệt, hay là có chỗ
khuyết điểm. Vậy từ
đây Bần-Ðạo khởi
dạy lại cho thêm rõ và
bồi-bỗ thêm.
Nói
về Ðệ-Nhứt xác thân,
hay là thể xác, thì sự
cấu-hợp của nó do những
tế-bào, trong đó có điển-tử
dương và điển-tử
âm mà tạo thành. Mỗi
thể xác đều do những
tế-bào, mà trong nguyên-tử
tinh trùng cấu-tạo bỡi những
hột nguyên-tử; trong đó,
có một điển-tử dương
và chín điển-tử âm,
thể xác nào cũng vậy,
có khác nhau là do nơi Ðệ-Nhị
xác thân mà thôi. Thể
xác ấy là nguyên-tinh của
thảo-mộc và vật-chất
tạo nên. Bỡi cớ, khi thể
xác đã trở về đất
thì trở nên đất.
Nói
về Ðệ-Nhị xác thân,
Chơn-khí là sự tiết khí
của Chơn-tinh hoặc trong sạch,
hoặc ô- trược mà đổi
nên hình sắc. Như Chơn-khí
toàn trong trắng, chí Thánh,
thì nó là một hào- quang
sáng chói, còn chưa được
Thánh chất thì nó là màu
hồng; còn như ô-trược,
thì nó lại là màu tím.
Những hào-quang ấy bao phủ
lấy thể xác đặng tiếp-điển
cùng Chơn-linh hay Chơn-thần.
Thoảng
như Chơn-khí bị lay động,
thì nó hoàn-toàn vẫn là
thể-chất hay là vật-chất
khí. Do đó, mà những người
chưa được tinh sạch,
hay định tĩnh vẫn bị
thể-chất lôi cuốn và
không thể đi cao hay tầm hiểu
cao hơn được, nó cấu-tạo
bỡi hơi của Chơn-tinh bốc
ra. Chơn-thần
hiệp với Chơn-khí gọi
là Ðệ-Nhị xác thân.
Chơn-thần ấy gọi là
điểm-linh của Phật-Mẫu
ban cho, nên nó thuộc về âm,
gọi là âm-khí, hay âm-quang.
Còn
Ðệ-Tam xác thân, là điểm
Chơn-linh, tức là dương-khí
hay là dương-quang, do nơi ngôi
Thái-Cực, tức là Chí-Tôn
chiếu xuống. Âm-khí tiếp
dương-khí mới làm cho
Chơn-khí được nhẹ-nhàng
tinh-khiết; ví như hơi nước
được nấu lại một
lần nữa mà biến thành
không khí. Khi Chơn-khí được
tinh ba thì điển của dương-khí
mới rọi thẳng được
đến Nê- huờn-cung, mà
làm cho người trở nên
sáng-suốt, minh-mẫn.
Về
Tam-Thể xác thân cấu tạo
bởi nguyên-lý ấy, mấy
em coi lại mấy bài trước
thì thêm rõ. Nói cho thật
hữu-vi thêm nữa, thì Thái-Cực
là một khí Chơn-Dương;
do đó, mà chỉ có thanh
khí mới có thể tiếp
được Linh-quang chiếu rọi.
Mấy
em hãy ráng học tập, một
ngày kia hữu-dụng, và sẽ
biết về mặt Bí-Pháp
Tâm- Truyền. Ðây chỉ
là Bí-Pháp Khẩu-Tụng
mà thôi.
(1)
Thêm vào:
- Ðiển-tử cấu-hợp thể
xác của người do một
điển-tử dương và
chín điển-tử âm;
- Còn Chơn-khí thì một
dương ba âm;
- Chơn-linh thì một dương
một âm.
- Còn Ngôi Thái-Cực chỉ
có một dương mà thôi.
Bần-Ðạo
kiếu.
Thăng.
Ðêm 9 tháng 12 Tân-Mão
( D.L. 6/1/1952 ).
Phò-Loan: Thừa-Sử Phước,
Luật-Sự Nhung.
Hầu-Ðàn: Luật-Sự Hưỡng,
Hợi.
Cao
Thượng-Phẩm
Bần-Ðạo
chào các em.
Về
Tam-Thể xác thân, Bần-Ðạo
tiếp dạy cho mấy em được
thêm phần hiểu biết cho rõ-
ràng. Ðêm nay, Bần-Ðạo
giải về Ðệ-Nhứt xác
thân. Hôm trước, Bần-Ðạo
đã chỉ rõ Tam- Thể xác
thân là gì, bây giờ trở
lại phân-tách rõ-ràng
từ xác thân một.
Ðệ-Nhứt
xác thân là sự cấu hợp
bỡi tinh-trùng, mà tinh trùng
ấy nãy sanh do nơi vật-chất
thảo-mộc và thú-cầm,
vì cớ nó thuộc về thể-chất
tức là vật chất hình,
tiếng Pháp gọi là Matière
ou Corps Matériel. Hình thể hữu-vi
của thể-xác là một cái
máy của Tạo-Hoá đã
làm ra bằng các nguyên-liệu
do nơi vật-chất chiết thành
vi-tố, đặng xử-dụng
cơ lập thể. Những tinh-trùng
cấu tạo nên một thể
xác, là do khí bẩm của
lẽ âm-dương phàm thể;
bỡi có xác thân trong sạch,
mà cũng có xác thân ô
trược. Thể xác tạo thành
bỡi vật-chất, nên nó
là vật-chất biến-hình
đó thôi.
Vậy
thì, Ðệ-Nhứt xác thân
là một cái máy để
cho cơ Tạo-Hóa xử-dụng,
mấy em đã hiểu rõ về
Ðệ-Nhứt xác thân chưa?
Có em nào chưa hiểu cứ
hỏi.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Xin Ðức
Ngài giải rõ cho biết sự
nuôi sống của tế-bào?
-
Xác thân ấy được
sống là nhờ các tế-bào
còn liên-kết, sự liên-kết
ấy có được là nhờ
khí âm dương được
lưu thông trong lục-phủ ngũ-tạng.
Một khi trong lục-phủ ngũ-tạng
bị bế tắc thì lẽ tự
nhiên khí âm dương bị
ngưng trệ, làm cho mạch máu
ngừng lại, và liền lúc
đó, các tinh trùng tiết
ra một khí cực âm, nên
các tế-bào không còn liên-đới
mà chỉ đóng riêng từ
tế-bào một mà thôi. Bỡi
những cớ ấy, mà Ðệ-nhứt
xác thân không còn cử
động được nữa,
và trở nên lạnh cứng.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Dạ, đó
là nói về khí âm dương
làm cho các tế-bào kết-hợp,
tức sự sống cho Ðệ-nhứt
xác thân, nhưng còn sự
nuôi sống Ðệ-nhứt xác
thân bằng thực-phẩm, xin
Ðức Ngài giải cho.
-
Về thức ăn để nuôi
sống vật thể thì chỉ
có các vi-tố mà thôi,
khi đồ ăn vào tỳ vị
rồi tự nhiên biến-hóa
thành một chất hồ, do sự
làm cho tiêu-hóa của chất
nước cường toan, khi chất
hồ ấy đi qua ruột non, thì
những vi-tố cần dùng nuôi
thể xác lượt qua màng
mỏng của ruột non mà biến
thành máu. Khi máu ấy về
tim, hấp thụ được khí
âm dương của vũ- trụ
do phổi đem vào, thì nó
chia vi-tố ra làm bốn phần:
-
Một phần để làm cho
xương được nở-nang.
- Một phần làm cho da thịt
được đầy-đũ.
- Một phần làm cho ngũ-tạng
được điều-hòa.
- Một phần làm cho gân được
dẽo-dai.
Còn
như tóc và lông là hơi
bài tiết của chất thịt
tạo thành. Trong cả thể-chất
lượt lại thành một chất
tinh ba gọi là tủy; do nơi
tủy ấy biến thành tinh, do
nơi tinh biến thành sự minh-
mẫn của thị-giác và
trí-não.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Như vậy
tế-bào không cần đến
thực-phẩm?
- Phải vậy, các tế-bào
có lẽ sống riêng biệt
của nó chớ không cần
đến vi-tố.
Thừa-Sử Phước bạch:
- Nếu vậy một đứa trẻ
sơ-sinh rồi trưởng thành,
số tế-bào gia tăng do đâu
mà có?
- Những tế-bào được
tăng gia ấy là những tế-bào
ở trong bốn thứ vi-tố đã
phân ra đó, nó có tự
nhiên chớ không phải nhờ
vi-tố mới có nó nó.
Luật-Sự Hưỡng bạch:
- Thưa, vi-tố có phải tiếng
Pháp gọi Vitamine không?
-Phải.
Thừa-Sử Phước bạch:
- Xin Ngài giải rõ về sự
ảnh-hưởng tốt xấu của
sự ăn chay, và ăn thịt
đối với Ðệ-nhứt
xác thân. - Nói về ảnh-hưởng tốt
xấu của sự ăn chay, và
nhục thực, thì các tế-bào
không phương di hại chi cả.
Chỉ có hại cho lục-phủ
ngũ-tạng mà thôi, bỡi
nhục thực thì phần nhiều
trong các con vật hay có vi-trùng,
nên ăn thịt thì những
vi-trùng trộn theo vi-tố mà
phá hoại; lại nữa, thịt
là chất sanh hơi độc,
vì vậy làm cho thân thể
hoá ra mệt nhọc, biếng nhác.
Ðó là cái hại cho thể
xác. Còn cái hại cho tinh-thần
thì trong thịt đã chứa
sẵn các thú chất, do đó,
làm cho tinh-thần thường bị
mê muội, nhứt là có hại
cho đệ lục giác-quan là
Thần. Còn ăn chay thì khỏi
bị vi-trùng phá hoại, và
không bị hơi độc làm
cho mệt nhọc.
Thừa-Sử Phước bạch:
- Nếu nói ăn thịt có
vi-trùng làm hại tạng phủ,
thì nấu cho chín, tức vi-trùng
phải chết rồi còn đâu
mà phá hại?
- Cười . . . Nếu nói rằng
nó bị chết thì đúng
có phân nữa, bỡi vì vi-trùng
cũng kết cấu bằng tế-bào
thì không bao giờ chết. Bỡi
vậy, thực nhục mà nấu
kỹ, nếu trong người khỏe
mạnh thì những tế-bào
vi-trùng vẫn nằm yên, khi
nào mà thể xác bị yếu,
thì nó lại kết cấu mà
làm hại cơ thể.
Ðệ-nhứt
xác thân như vậy là đủ
rồi.
Bần-Ðạo
kiếu.
Thăng.
Bài học
bổ-túc.
Rút trong Thánh-Ngôn
Hiệp-Tuyển quyển 1 , Ðức
Chí-Tôn có dạy về Ðệ-nhứt
xác thân:
"
Phàm xác thân con người,
tuy mắt phàm coi thân hình
như một, chớ kỳ trung nơi
bổn thân vốn một khối
chất chứa vàn-vàn, muôn
muôn sanh vật. Những sanh vật
ấy cấu-kết nhau mà thành
khối ( La Formation des cellules ), vật-chất
ấy có tánh linh, vì chất
nuôi sống nó cũng đều
là sanh vật, tỷ như rau ,
cỏ, cây, trái, lúa, gạo...
mọi lương vật đều
cũng có chất sanh.
Nếu
nó không có chất sanh, thì
thế nào tươi tắn và
chứa sự sống, như nó
khô rũ thì là nó chết,
mà các con nào ăn vật
khô héo bao giờ. Còn như
nhờ lửa mà nấu thì là
phương-pháp tẩy trược
đó mà thôi, chớ sanh vật
bị nấu chưa hề phải
chết.
Các
vật thực vào tỳ vị,
lại biến ra khí, khí mới
biến ra huyết. Nó có thể
hườn ra nhơn hình, mới
có sanh sanh, tử tử của kiếp
nhơn-loại. Vì vậy, mà
một giọt máu là một
khối Chơn-linh. "
Ðêm 11 tháng 12 năm Tân-Mão
( D.L. 7/1/1952 ).
Phò-Loan: Thừa-Sử Phước,
Luật-Sự Nhung.
Hầu-Ðàn: Luật-Sự Tỹ,
Hưỡng.
Thơ-ký Minh.
Vô-Danh
Tiên-Trưởng
Bần-Ðạo
xin chào chư quý vị.
Rừng
Ðạo-Pháp sâu xa, trí người
phàm nông nổi, Bần-Ðạo
khuyên chư vị khá dày
công đào-tạo âm dương
thuần mỹ, mới rõ thấu
cơ mầu. Vạn-vật hữu-hình,
càn khôn vô tướng, thảy
thảy chung đồng nhứt lý
hư không, sắc nên không,
không biến sắc. Xin chư quý
vị ráng tự mình mở điểm
quang-minh, còn cõi hư-linh đã
giúp về hình-thức đã
nhiều lắm rồi. Thoảng như
đem phơi bày đủ lẽ,
thì chẳng hoá ra giả-tướng
hay sao?
Học
một, nghiệm mười mới
đựơc đó đa!
Bần-Ðạo
hằng mến chư quý vị,
muốn đôi lời kỹ-niệm
đó thôi. Còn phần giáo-hoá
đã có Thượng-Phẩm
Chơn-Tiên và Bát-Nương
Tiên-Nữ. Bần-Ðạo xin
làm một bài thi:
Thi:
Nối
gót Tiên-Gia ráng lần dò,
Thầy không có bóng ráng
lường lo.
Ðộng-đào đưa khóa
tùy phương mở,
Nét tục định thần
liệu thế lo.
Sẵn lái, sẵn buồm còn
thiếu khách,
Ðủ linh, đủ phướng
mãi nhiều tơ.
Khai tâm nhờ định không
vì thế,
Tình-dục xin khuyên chớ
hững-hờ.
Bần-Ðạo
xin lui bước.
Thăng.
Tái-Cầu:
Cao
Thượng-Phẩm
Ðêm nay Bần-Ðạo
giảng tiếp về Ðệ-nhị
xác thân.
Ðệ-nhứt
xác thân là vật thể hữu-hình
nó nuôi dưỡng Chơn-tinh,
do đó, có bốc ra chất
hơi gọi là Chơn-khí. Ví
dụ, một nồi nước để
lên hơi vậy. Chơn-khí
ấy có một ánh sáng riêng
của nó, gọi là hào-quang
mà tiếng Pháp gọi là
Aura. Nhờ hào-quang biến đổi
hình sắc, mà nơi cõi hư-linh
thấu triệt hành-tàng, tâm
ý của mỗi người.
Chơn-khí
là một điển-quang của
thể xác bốc ra, nên nó
dung-hợp với điển âm
dương trong thể xác. Bỡi
cớ, nó là trung gian tiếp-điển
của Chơn-Thần, là của
Phật-Mẫu và Chơn-Linh của
Chí-Tôn. Khi thể xác bị
ô-trược, thì Chơn-khí
có một chất làm cho Chơn-
Thần không tiếp được
Nê-hườn-cung, tức là
nơi phát sanh ý-chí. Còn
như ý-chí xao-động, thì
Chơn-khí phải xao-động,
làm cho lạc điển của
Chơn-Thần tiếp xuống.
Chơn-khí
là một khí chất trong Ðệ-Nhị
xác thân, cả Chơn-khí
và Chơn-Thần hiệp lại
mới đủ. Chơn-Thần
là một điểm linh của
Phật-Mẫu sanh ra. Chơn-Thần
đến với xác thân, đặng
khai trí cho con người, theo bên
Phật-Giáo gọi là Giác-Hồn
đó. Cả Chơn-khí và
Chơn-Thần thì gọi là
cái Phách; còn riêng về
Chơn-Thần thì gọi là
Vía đó vậy.
Chơn-Thần
đến đặng giữ thể
xác đặng trọn bước
trên con đường tấn-hoá.
Song vì bổn-chất của Chơn-Thần
là Âm-quang, nên thường
vì những nỗi khó-khăn
của thể xác mà hay dung túng
cho thể xác, được phù
hạp với chất sanh của thể
xác là thú-chất. Trong
mọi người đều có
thất-tình lục-dục, những
tình-dục ấy phát sanh ra,
do nơi lục-phủ ngũ-tạng,
nhưng chủ của nó là Chơn-Thần
đó vậy.
Khi
Chơn-Thần kềm thúc không
nỗi, thì lục-dục thất-tình
dấy động, làm cho Chơn-khí
tiết ra một chất ô-trược,
khiến cho Chơn-Thần không
đến đặng, mà chế
ngự được nữa. Lấy
ví-dụ là một kẽ có
manh tâm làm điều gian ác,
khi họ khởi thi-hành công
việc ấy, họ được
nghe một tiếng nói vô-hình
mà người ta thường gọi
là lương-tâm cắn rứt.
Tiếng nói ấy là của
Chơn-Thần đó vậy. Song
kẽ ấy cố tâm làm công
làm công-việc đã suy tính,
và từ đó, không còn
được nghe tiếng nói của
Thiêng-Liêng kia nữa. Lúc đó
là Chơn-Thần không còn
đến được, bỡi Chơn-khí
ô-trược ngăn cản.
Khi
Chơn-Thần đã bị xác
thân cải ý, thì Chơn-Thần
phải theo luôn xác thân ấy,
đặng kiếm phương gội
rửa, bỡi cớ, những người
gian ác khi được lời
giảng dạy về hành tàng
của người thì liền đó,
có một lời nói vô-hình
biểu phải cải hối. Thoảng
như thể xác ấy được
định tỉnh, thì Chơn-Thần
chế ngự luôn lục-dục
thất tình, mà cải thiện
cho thể xác ấy, tiếng thường
gọi đó là giác-ngộ
vậy.
Còn
luận về tội-lỗi, thì
Chơn-Thần phải luôn luôn
theo thể xác, bỡi cớ khi
thể xác phải chuyển kiếp
đến đâu, Chơn-Thần
phải theo đến đó. Khi
thể xác đã mất sự
sống của nó thì điển
của âm dương trong thể
xác bay ra cùng với Chơn-Thần.
Hễ là thể xác trong sạch
thì khí dương hợp với
Chơn-Thần bay về cõi Thiêng-Liêng
và do nơi Nê-hườn-cung
là cửa. Còn thể xác ô-trược
thì khí âm tiết ra hợp
với Chơn-Thần mà giáng
xuống vật-chất đặng
chờ cơ chuyển kiếp, mà
do nơi đầu ngón chân cái
là cửa. Mấy
em còn điều chi không hiểu
về Ðệ-nhị xác thân
nữa không?
Thừa-Sử
Phước bạch: - Thưa Ngài,
để chờ học lại.
-
Ðược, Bần-Ðạo muốn
như vậy lắm.
Bần-Ðạo
kiếu.
Ðêm 13 tháng chạp Tân-Mão
( D.L. 9/1/52 ).
Phò-Loan: Thừa-Sử Phước,
Luật-sự Nhung.
Hầu-Ðàn: Luật-Sự Tỹ,
Du, Hưỡng.
Bát-Nương
Chị
chào mấy em.
Ðêm
nay, chị thấy trong mấy em có
sự đồng tâm cố gắng,
chị mừng cho lắm đó.
Về đường học hỏi,
chị nhận thấy mấy em chưa
được thông hiểu , bỡi
vì, mấy em chưa tự mở
khiếu của mấy em. Vậy chị
xin để ít lời, hầu chỉ
rõ phương-pháp tự khai
khiếu lấy. Mỗi khi cần học
hỏi điều gì, phải đem
hết trí lực mà phán-đoán,
tầm cho đủ mọi lẽ.
Xong rồi suy gẫm lại các
lẽ đã tìm ra, rồi tầm
trong ấy, một lý lẽ bất
di bất dịch. Khi đã nhận
định rõ-ràng rồi, phải
tự mình kiếm lấy câu
hỏi, để tự trích-điễm
lý lẽ đã tìm ra. Khi đã
nhận rõ, không còn một
điều có thể trích điểm
nữa, thì lý lẽ ấy là
đúng đó vậy.
Về
phương-pháp tham-thiền nhập-định
đặng kiếm hiểu huyền-bí
hư-vô, cũng không ngoài
phương-pháp ấy. Những
người tịnh luyện mà
bị sai đường lạc nẽo
cũng bỡi không tầm cạn
lý. Nên nhớ rằng, vô-vi
và hữu-hình chỉ cách
nhau có một chút màng mỏng
của Ðệ-Nhị xác thân
mà thôi. Vì vậy, khi đã
rửa sạch Chơn-khí, định
được Chơn-Thần, thì
khiếu huyền-quang mở hoát,
đặng thấy rõ cơ huyền-vi
bí-mật của Tạo-Ðoan.
Mấy
em nên phân biệt cho rõ tham-thiền
nhập-định và xuất Chơn-Thần
đó nghe! Nếu lầm lộn
thì phải sanh ra loạn trí,
bỡi Chơn-khí bị rung động
kích thích Nê-hườn-cung.
Mỗi lý lẽ gì đã
tầm ra phải đi đôi với
thực-tế, và không ngoài
lẽ bác-ái là đúng
đó. Từ xưa bị thất
chơn-truyền là do lòng hám
vọng mà việc tham-thiền nhập-định
chỉ có một kết quả
rất nông nỗi.
Một
khi định thần, tức là
an Chơn-khí, thì Chơn-linh sẽ
đến ngay nơi Nê-hườn-cung
mà mở trí, đặng hiểu
biết mọi lẽ, hoặc do sự
mách bảo của một đấng
vô-hình, đến giúp khiếu
của người định thần.
Do đó, mà nhiều khi mấy
em cũng tự nhận được
đặc điểm ấy, mỗi
khi mấy em cố tâm chú ý.
Vậy
từ đây, chị khuyên mấy
em khá định tâm và không
nên nóng nảy, các Ðấng
vô-hình chỉ đến dạy
cho các em bằng phương-pháp
ấy mà thôi. Ngoài ra, lúc
nào đoạt pháp xuất thần
mới có bề dể-dãi hơn
nữa.
Mấy
em hãy cố gắng, kết quả
không bao xa, để chị nhường
cơ.
Thăng.
Tái-Cầu:
Cao
Thượng-Phẩm
Bần-Ðạo
chào mấy em nam nữ.
Ðêm
nay, Bần-Ðạo chỉ dạy
về phương-pháp luyện
khí, định thần của Ðệ-Nhị
xác thân. Chơn-khí tiết
ra bỡi bảy dây oan nghiệt,
mà người ta gọi là thất
phách. Phách
cực âm là nơi xương
cụt, phách cực dương
là nơi Nê-hườn-cung, còn
phách trung ương là thận. Về
dương, đặng điều
động huyền-quang, có ba phách
là: - Một ở tại Thượng-đình,
một ở tại Trung-đình
hay là nơi đầu cuống
họng và đầu cuống phổi,
một phách ở tại cung hỏa
tức là ở tim.
Còn
về âm, để khai thông
thủy hỏa, thì phách ở
Hạ-đình hay là Hạ-đơn-điền
gọi là rún. Khi mỗi một
phách lay động, khiến cho
âm dương khí bất điều-hòa,
mà sanh ra bịnh tật hay là
làm cho Chơn-khí ô trược.
Mỗi một phách có một
điển-lực dương xây
chuyển không ngừng, và rất
mau lẹ, do đó, tiết ra một
sắc hào-quang, và hấp-dẫn
những điển- lực âm ở
gần nó, phải xoay theo nó.
Nơi
thận là chỗ chứa cả
khí âm-dương gọi là
thận thủy và thận hỏa
đó vậy. Thường thường,
bị dùng trí nhiều, mà
không biết vận âm và
dưỡng tinh, thì bị hỏa
xông lên làm hại tim, phổi,
mắt và óc. Còn như bạc
nhược thì hỏa lại bị
kém, mà thủy lại dồi-dào,
làm cho hư ruột gan. Muốn
cho khí điều hòa phải
dưỡng tinh, định trí,
mà vận chuyển thủy hỏa
đi cho cùng châu thân, thì
Chơn-khí mới trong sạch, mà
định được Chơn-thần.
Sự dẫn thủy hỏa ấy,
gọi là vận hành Chơn-khí,
mà tạo nên Hỏa-tinh.
Phải biết rằng, nếu để
cho một trong bảy phách phải
kích động, tức nhiên
hỏa tam muội sẽ đốt
cháy nơi đó, tức nhiên
có điều hiểm nguy, có
khi hại đến tánh mạng
nữa. Mấy
em vẫn biết rằng, người
thượng-cổ được
sống lâu và khỏe mạnh,
còn người hiện thời
bị yếu sức khoẻ và
hay chết sớm, cũng tại không
biết dùng âm dương đặng
điều hoà lấy thể xác.
Chơn-khí
bọc lấy xác thân, do nơi
bảy oan nghiệt tiết ra mà
có. Muốn luyện khí, phải
biết gìn-giữ bảy oan nghiệt.
Khi luyện khí, phải giữ cho
Thần được tịnh, không
cho xao-lãng bỡi lục-dục,
thất-tình. Mấy em ráng tập
cho được vậy, thì sẽ
được ân-huệ gội
nhuần.
Bần-Ðạo
kiếu.
Thăng.
Bài-học Bổ-túc:
Thần-Quang, trong đêm 7 tháng
5 Nhâm-Thìn.
Bài nầy, Bà Bát-Nương
giáng dạy sau khóa-học, nhưng
xét vì có liên-quan với
bài dạy về Ðệ-Nhị
xác thân, nên xin ghép vào
đây để tiện việc
học hỏi.
Ðêm
7 tháng 5 Nhâm-Thìn ( D.L. 30/5/52
).
Bát-Nương
Chào
mấy em,
Ðêm nay Chị
dẫn cho các em được hiểu
Thần-Quang là gì.
Từ Ngôi Diêu-Trì Kim-Mẫu,
xuất tích một khối Linh-quang
gọi là Thần. Do nơi khối
ấy, chuyển đi ra cho các Chơn-linh
đặng phối hiệp với
các thể-chất, mà làm
nên Ðệ-Nhị xác thân,
ấy là Chơn-Thần đó
vậy.
Do
nơi Chơn-Thần diêu-động,
mà phát hiện ra một Linh-quang
vi chủ, ấy là Nê-hườn-cung,
nói rõ hơn nữa là bộ
óc đó vậy. Nhờ điển
Linh-quang vận hành mà các
thể-phách được vận
hành, phát tiết áp-lực
nuôi sống và gầy thêm
trí não, cùng sự sống
của con người. Thần-Quang
tức là " khiếu " đó vậy.
Ánh
hào-quang động tịnh rất
nhiều ảnh-hưỡng cho cả
Tam-thể, bỡi cớ, Thần-Quang
phải điều hòa. Thuyết
diệt bãn-ngã hay là diệt
tình và dục, là phương
điều-độ Thần- Quang
khỏi quá khích động,
hay quá trệ ngưng. Những người
luyện-pháp bị điên cuồng,
hoặc có khi phải chết là
vì Thần-Quang bị khích động
quá lẽ, khiến cho hỏa-tinh
lên đốt cháy thần- kinh
hệ và tim. Muốn giữ được
điều-hòa thì chẳng nên
còn tâm: giận, ghét, buồn
hay dục vọng. Ðó là những
điểm làm cho Thần-Quang bị
khích động. Chớ quá suy-nghĩ,
ấy là điểm làm cho Thần-Quang
bị ngưng trệ.
Chỉ
có vui mừng là điều phải
giữ mực trung, chớ thái quá.
Còn tình thương, phải
đi trong khuôn viên công-chánh.
Ấy là phương luyện Thần
đó. Khi
đã giữ đúng mực,
phải tịnh tâm, định
trí. Lúc ấy là lúc phát
huệ đó, mấy em hiểu
chưa?
Nơi
Diêu-Trì-Cung là nơi tạo
hình hài cho cả vạn-linh.
Nhờ đó,Thần được
tịnh, Quang được minh, thì
do nơi Kim-Bồn phát hiện mỗi
ảnh tượng, mà chiếu
sáng cho Chơn-Thần, tức là
khai hoát Thiên-Môn cho giác
tánh.
Các
em coi lại, rồi kỳ tới cho
hỏi.
Chị
kiếu.
Thăng.
Ðêm 15 tháng 12 năm Tân-Mão
( D.L. 11 / 1 / 52 ).
Phò-Loan: Thừa-Sử Phước,
Luật-Sự Nhung.
Hầu-Ðàn: Luật-Sự Hợi,
Du, Hưỡng.
Thơ-Ký: Minh.
Bát-Nương
Chị
chào mấy em,
Ðêm
nay chị giảng về Chơn-Linh.
Ðại-Ca nhờ chị đến
giải cho mấy em, còn người
chút nữa mới về dạy
thêm. Mấy
em vốn hiểu Chơn-Linh là Linh-hồn
do nơi Thái-Cực chiết ra.
Vì đó, sự sáng-suốt
của Ðệ-Tam xác thân,
tức là sự sáng-suốt
của Chí-Tôn. Nguyên hình
của Ðệ-Tam xác thân là
một luồng điện cấu-tạo
do tế-bào mà điển-tử
chỉ mt âm và mt dương.
Luồng điện ấy vẫn hằng
ở nơi Tam-Thập Lục-Thiên,
và đến hiệp với Chơn-Thần
đặng giúp cho Ðệ-Nhị
xác thân vi-chủ lấy Ðệ-Nhứt
xác thân của nó. Nói rõ
hơn nữa là Linh-hồn điều
khiển Giác- hồn, đặng
chế ngự Sanh-hồn đó
vậy.
Khi
Ðệ-Nhứt xác thân tinh
khiết, Ðệ-Nhị xác thân
an-tịnh, thì Ðệ-Tam xác
thân mới đến được
Nê-hườn-cung mà khai huyền-quang
khiếu, thường gọi là
đắc Ðạo tại thế.
Mỗi khi tham-thiền nhập-định
được rõ thấu lý
mầu, ấy là lúc Ðệ-Tam
xác thân đã đến.
Vì lẽ đó mà các nguyên-nhân
từ ngày xuống thế, bị
Ðệ-Nhứt xác thân lôi
cuốn, Ðệ-Nhị xác thân
phải chuyển kiếp, làm cho
Ðệ-Tam xác thân bận theo
giáo-hóa mà ngôi vị phải
để trống.
Mỗi
khi lập đủ công, tạo
đủ đức rồi thì
Ðệ-Tam xác thân sẽ tùy
theo công nghiệp mà thăng vị.
Khi được trở về cõi
Thiêng-Liêng Hằng-Sống, cả
Chơn-Linh và Chơn-Thần được
hiệp mt mà ngự trên đài
sen, tức là công nghiệp của
Sanh-hồn tạo nên. Lúc ấy
gọi là hiệp nhứt qui bổn
hay là đắc-vị đó
vậy.
Cơ
Ðại ân-xá nầy do nơi
Chơn-Thần được Phật-Mẫu
định tĩnh sau khi được
trở về, nên Chơn-Linh mới
hiệp được đặng
trở về ngôi vị cũ, đó
là nói những Chơn-Linh không
tạo được vị; nhưng
được giác-ng trước
ngày qui liễu. Còn nói về
sự phạm ti, tùy theo nặng
nhẹ mà chuyển kiếp, còn
như phạm thệ thì phải
đến phong-đô đặng
định tĩnh Chơn-Thần.
Thừa-Sử
Phước bạch: ....................?
Vẫn
theo đặng giáo hóa chớ,
vì vậy mà ngôi vị mới
bõ trống đó. Còn như
bị ngũ-lôi tru-diệt thì
luồng điện của Chơn-Linh
bị đánh tãng, không hiệp
được với Chơn-Thần
nữa, vì vậy, Chơn-Linh ấy
phải xiêu lạc, chờ cơ
ân-xá Phật-Mẫu ban cho Chơn-Thần
lại mới được tái
kiếp trả quả mà lập
công.
Thừa-Sử
Phước bạch: ...................?
-Ðánh
tãng Chơn-Thần làm cho Chơn-Linh
xiêu lạc , Chơn-Thần ấy
bị tãng ra và Phật- Mẫu
thâu âm-quang lại. Thoảng
như, bị tận đọa tam-đồ
bất năng thoát tục, thì
Chơn-Linh phải bị ngăn cản,
không hiệp được với
Chơn-Thần, làm cho Ðệ-Nhị
xác thân phải trở lại
chuyển kiếp từ bực kim-thạch
cho đến làm người, và
phải chuyển trở lại đủ
ba vòng mới được khởi
lập công lại.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Có phải
ba vòng trở lại từ bực
kim-thạch không?
-Phải
vậy.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Một vòng
cũng đủ giác ng rồi,
cần gì phải tới ba vòng?
-Bỡi
phạm thệ của Thiên-Ðiều,
chớ không phải phạm tội.
Phạm tội cũng có khi bị
trở về kim-thạch chớ.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Nếu phạm
tội thì phạt tới thú
cầm là đủ, cần gì
phải tới kim-thạch?
-
Cười......Kiếp hóa-nhân
thì về quỉ-vị, còn kiếp
nguyên-nhân phải bị đọa
đày, như vậy mới sánh
với quĩ-vị được
chớ. Ðó là luật Thiên-Ðiều
đã định, dầu cho nguyên-nhân
hay hóa- nhân cũng đồng
hình phạt, lẽ công-bình
là đó. Mấy em đã
được rõ chưa?
Thừa-Sử
Phước bạch: - Xin cho mấy
em học kỹ lại.
-Phải
học kỹ lại, chị đã
dặn rồi đa. Mấy em cũng
có mòi mệt mỏi.
Thôi
chị kiếu.
Thăng.
Tái-Cầu
Cao
Thượng-Phẩm
Bần-Ðạo
chào mấy em,
Về
Tam-Thể xác thân, các em được
rõ như vậy là đủ.
Còn nói về các Bí-Pháp
khác, mấy em phải tự lấy
trí mà kiếm hiểu. Phương-pháp
kiếm hiểu, Bát-Nương
đã chỉ rồi, mấy em ráng
tập thì rõ được
kết-quả. Cần nhứt là
đừng để lục-dục
thất-tình xao-động. Phải
coi chừng hỏa-tinh đa!
Hỏa-tinh
tiếng Pháp gọi là " Calorie
", về y-học; còn " Feu Sorpent
" về khoa Thần-Linh Học , nó
chạy luồn theo tủy, và tiết
ra bỡi các dây thần-kinh.
Muốn luyện hỏa-tinh phải
tịnh tâm, định trí, trụ
thần mà chuyển vận, tức
là lấy khí dương vào
cơ thể đó vậy. Phải
lấy trí mà điều-khiển
nó. Mấy
em còn chỗ nào muốn hỏi,
kỳ tới Bần-Ðạo dạy
thêm cho, rồi tiếp dạy về
Bát-Hồn.
Nhớ
để ý lời của Các
Ðấng đã để đó
nghe.
Bần-Ðạo
kiếu.
Thăng.
Ðêm 17 tháng 12 Tân-Mão
( D.L. 31/1/52 ).
Phò-Loan: Luật-Sự Nhung, Hưỡng.
Hầu-Ðàn: Thừa-Sử Phước,
Luật-Sự Hợi, Cao.
Cao
Thượng-Phẩm
Bần-Ðạo
chào mấy em,
Ðêm
nay Bần-Ðạo dẫn dạy
cho mấy em được rõ thế
nào là tịnh thần, định
trí, và thế nào là xuất
Chơn-Thần. Mỗi
khi muốn tìm hiểu mt lẽ gì,
hoặc về siêu-hình hay về
Thể-Pháp, mà muốn được
có ấn chứng của Chơn-lý,
hay là của mt Ðấng vô-hình
thì phải để tâm không,
và trí phải cố theo đuổi
mt lý-lẽ muốn tầm ra, cần
nhứt là đừng để
cho tâm bị động, tức
nhiên hỏa-tinh sẽ phát khởi,
kích thích làm loạn não
cân thì chẳng những không
được ấn-chứng, mà
có khi bị hại là rối
loạn thần-kinh-hệ mà trở
nên loạn trí hay điên
cuồng.
Ðịnh
thần là vậy, còn xuất
Chơn-Thần là khi ngồi, giữ
tâm, tịnh thần được
minh mẫn, lấy trí mà khai
hoát Nê-hườn-cung, cùng
trong lúc ấy, phải vận-chuyển
âm dương cho điều- hòa,
đem luồng hỏa-tinh chạy khắp
cả bảy phách, rồi định
tĩnh tâm thần, được
mt lát thì bắt đầu thấy
buồn ngủ và Thần xuất
ngoại bay đi. Phương-pháp
nầy phải lắm công phu, và
phải giữ trọn vô-tư
mới được. Chớ nên
nóng nảy hám vọng mà
nguy đa! Trước hết, phải
rèn lòng sửa tính rồi
mới luyện được.
Trong
mỗi thể xác đều có
bảy oan-nghiệt mà chính nó
là chủ-khảo trên mặt
thế đó! Vì cớ Ðức
Chí-Tôn đã nói rằng
trong mỗi hình thể đều
có quỉ, duy có thiết-giáp
Ðạo-bào mới ngăn nỗi
mà thôi.
Bần-Ðạo
đã chỉ rõ các phương-pháp
đặng tạo thiết-giáp
ấy, mấy em khá nhớ cho lắm
đa! Phải thực-hành từ
lời nói, việc làm cho đến
ý-chí mới mong đoạt được.
Mấy em đã hiểu chưa?
Còn gì muốn hỏi thì cứ
hỏi.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Xin Ðức
Ngài dạy chi tiết về khí
Thái-Cực và khí Hư-Vô.
-
Khí Thái-Cực là khí sanh-quang,
còn khí Hư-Vô là khí
Chơn-Như đó.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Dạ còn
về khí Âm Dương với
khí Lưỡng-Nghi?
-
Vẫn đồng một.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Có phải
Hỏa-tinh là Chơn-khí không?
-
Không phải. Hỏa-tinh là sức
nóng của Dương-quang tạo
thành. Nhờ sức nóng ấy
nung nấu Chơn-tinh mới bốc
thành Chơn-khí. Còn hỏi
chi nữa?
Thừa-Sử
Phước bạch: - Dương-quang
làm thế nào vào trong thể
xác được?
-
Dương-quang vẫn vào trong cơ
thể do dưỡng-khí, và
tiết ra bỡi những điển-tử
dương do bảy phách trụ
lại.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Nhiều lúc
tôi làm việc bằng trí,
thường hỏa bốc lên nhức
đầu, có phải là hỏa-tinh
bốc lên không?
-
Phải đó, hỏa-tinh ấy
nếu không biết phép dưỡng-sanh
của Bần-Ðạo đã
dạy thì nó sẽ làm hại
cho hoặc trí, hoặc nhãn-quan,
hoặc tâm, hoặc phổi. Muốn
giữ trọn phép dưỡng-sanh
thì ăn đừng no quá, làm
đừng mệt quá, ngủ đừng
nhiều quá, đi đừng mau
quá, hè đừng mát quá,
đông đừng ấm quá,
hơi thở phải điều-hòa,
ý-chí phải trong sạch, tâm
phải định, lục-dục
thất-tình phải cản ngăn,
chỉ có vậy là được. Thoảng
như thảo-thực mà nhuốm
bịnh, thì chỉ có nhịn
đói uống nước chín
có chút đường sẽ
lành mạnh. Còn như nhục-thực
thì phải cần thuốc bỡi
vì hơi đc và vi-trùng phá-hoại
cơ thể.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Theo Ðạo
như dạy nhục-thực có
hại cho khi xuất thần, là
chất thịt có tính cách
lôi kéo điển-khí làm
cho Chơn-Thần bị điển
đánh tan khi nó xuất ra đi?
-Nhục-thực
mà xuất thần sẽ bị
các linh uỗng kiếp lôi kéo,
cũng có hại là bị lôi
theo âm-khí mà gặp ngũ-lôi
nữa.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Làm thế
nào được biết trong mình
hết chất thịt trong khi đã
ăn chay mt thời gian?
-
Cười .....Có khó chi em, lấy
ví-dụ cho các em hiểu: Mt
chiếc xe hơi chạy bằng "
xăng " xấu, được nữa
chừng em bỏ " xăng " ấy đi,
rồi lau rữa, sửa máy và
đổi " xăng " tốt vào
thì máy chạy tốt ngay chớ
có sao!
Thừa-Sử
Phước bạch: Chúng em học
luyện như vậy, có sai với
Chơn-Truyền của Ðạo
Cao-Ðài chăng?
Cười
......Mỗi khi muốn học và
luyện thì phải đủ công-đức
mới có kết-quả. Bần-Ðạo
đã dặn rồi. Mà khi đã
đủ công-đức thì
rõ nẽo tu-chơn, ai cũng được,
đó là luyện tập cho mỗi
Chơn -Thần, còn công-quả
vẫn phải tiếp tục, chớ
đâu có phải ngồi mà
nhắm mắt đâu, mà sái
chơn-truyền. Bần-Ðạo
dạy cho mấy em, là cốt yếu
rèn cho mấy em được xứng
vị đó thôi.
Luật-Sự
Hưỡng bạch: - Bạch Ðức
Ngài, trong sách Thông-Thiên-Học
có nói về cái trí, vậy
xin cho biết cái trí là thế
nào?
-Trí
là Linh đó. Bên Thần-Linh-Học,
chưa tìm rõ Chơn-Linh là
thế nào. Nói cho đúng
hơn là họ chỉ muốn có
mt nền tảng thiển-cận trong
Bí-Pháp Thiền-Ðạo mà
thôi, còn đi đến đoạt-pháp
thì chưa được hoàn-bị.
Luật-Sự
Hưỡng bạch: - Chúng em coi
sách về Thần-Linh-Học và
Thông-Thiên-Học có bổ
ích trong sự học hỏi không?
-
Coi sách có ích nhưng cần
phải định Thần mà nghiệm
lý mới được.
Mấy
em chịu khó một chút sẽ
được kết-quả.
Bần-Ðạo
kiếu.
Tái-Cầu
Chị chào mấy em,
Chị
đêm nay dạy các em đi
đến con đường, mà
các em đã dò lần đặng
đến con đường chơn-chánh.
Mấy em có để tâm đến
các điều chỉ dạy đó
chăng?
Các em có hiểu Chị dạy
các em bữa qua rồi đó,
các em cần phải ôn-nhuần.
Chị căn-dặn một điều
là các em còn nghĩ nhiều
điều không đúng Chơn-lý,
nên chi các em còn mơ hồ
lắm. Các em để tâm coi
lại, Chị sẽ dẫn thêm
nữa.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Thưa, lương-tâm
tức là Chơn-Linh, chớ đâu
phải Chơn-Thần?
-
Chơn-Linh đâu có lương-tâm,
chỉ Chơn-Thần mới có.
Thừa-Sử
Phước bạch: - Vậy Chơn-Linh
lấy gì mà chế-ngự thể
xác?
-
Chơn-Linh chế ngự đặng
gìn-giữ Chơn-Thần, do đó,
mới có các đấng ám
trợ.
Ðến
đây, đã tới giờ
cúng, khi khác Chị sẽ tiếp.
Chị
chào các em. Thăng.
|