Ðại-Ðạo
Tam-Kỳ Phổ-Ðộ
Tòa-Thánh Tây-Ninh
Hạnh-Ðường
Tài-Liệu
Huấn-Luyện Chức-Việc Bàn-Trị-Sự
Nam-Nữ
( Khóa Canh-Tuất 1970 )
Hội-Thánh Giữ Bản-Quyền
Ấn-Hành năm Canh-Tuất 1970
Huấn-Dụ của Ngài
Ngọc Chánh Phối-Sư
Chủ-Trưởng Chức-Sắc Nam-Phái C.T.Ð.
- Kính Bạch Ðức Thượng-Sanh,
Chưởng-Quản Hiệp-Thiên-Ðài.
- Kính Hội-Thánh Lưỡng-Ðài Hiệp-Thiên,
Cửu-Trùng và Hội-Thánh Phước-Thiện.
- Kính Chức-Sắc Lưỡng-Phái.
- Kính Chức-Việc Học-Viên Nam Nữ.
Hôm nay, ngày khai-giảng
Hạnh-Ðường để huấn-luyện
cấp-tốc Chức-Việc Bàn Trị-Sự
Nam Nữ 18 Phận-Ðạo Châu-Thành Thánh-Ðịa
được thâm hiểu phương-pháp
thật- hành về Hành-Chánh-Ðạo.
Buổi Lễ được
vinh-hạnh đặt dưới quyền chủ-tọa
danh-dự cửa Ðức Thuợng-Sanh, Chưởng-Quản
Hiệp-Thiên-Ðài.
Nhơn dịp nầy, tôi xin mạn phép trình
qua ý-nghĩa của khóa-học và có đôi
lời nhắn- nhủ với chư Huynh Ðệ
Bàn-Trị-Sự.
Nhận-định tình hình
chung, nơi Châu-Thành Thánh-Ðịa, cũng
như ở các Châu-Ðạo địa-phương,
Chức-Việc Bàn-Trị-Sự hành-quyền
không được nhịp-nhàng, đồng
nhứt trong cơ-cấu Hành-Chánh-Ðạo,
mới nảy sanh ra bất đồng ý-kiến,
cải vả lẫn nhau, thường dâng tờ
về Hội-Thánh thỉnh-giáo.
Nên khóa Hạnh-Ðường
Canh-Tuất nầy, thay vì huấn-luyện hàng
phẩm Lễ-Sanh theo thường niên, lại
được Ðức Thượng-Sanh hoan-hỷ
dành riêng cho Chức-Việc Bàn-Trị-Sự
Nam Nữ.
Mặc dầu học cấp-tốc
trong một tháng, nhưng quý Học-Viên có
thể lãnh-hội được những điều
cần ích trong phương-pháp hành-quyền
do quý-vị giảng-sư chỉ dạy, và
được những bài học làm tài-liệu
kiểu mẫu noi theo mà thi-hành nhiệm-vụ
được tròn bổn phận.
Hội-Thánh chỉ góp
nhặt 3 môn:
I/. Hành-Chánh-Ðạo
gồm có:
A- Bổn-phận Chức-Việc
Bàn-Trị-Sự đối với Hội-Thánh.
B- Bổn-phận Chức-Việc Bàn-Trị-Sự
đối với Bổn-Ðạo.
C- Quyền-hành của Chức-Việc và Luật
công-cử Bàn-Trị-Sự.
A- Ðối với Hội-Thánh:
Hội-Thánh là hình-thể hữu-vi tức
là hình-thể của Ðức Chí-Tôn
tại thế, để giáo-hóa Nhơn-Sanh,
đương nhiên Thánh-Ý của Thầy
dùng người phàm-tục để độ
dẩn người phàm-tục trên đường
Ðạo cũng như đường Ðời.
Vậy thì bổn-phận
của Chức-Việc phải tuân mạng-lệnh
của Hội-Thánh truyền dạy, chẳng nên
lấy ý riêng mình mà canh-cải, canh-cải
tức là khinh khi vi-lịnh, mà vi-lịnh là
buộc vào mình cái tội bất tuân
Luật-Pháp.
Thảng như Chức-Sắc
đàn anh bề trên, ngộ bất cập lượng,
làm điều gì không phù hợp với
luật Thương-Yêu và quyền Công-Chánh,
thì Chức-Việc có bổn-phận khéo-léo,
lễ độ gián-can để đem lại
không khí thuận-hòa phù hợp với
Thiên-Ý.
B- Ðối với Bổn-Ðạo
đàn em:
Thì Chức-Việc là cái gương để
cho bề dưới soi chung mà noi bước, thì
phải giữ mình cho trong sạch, tâm hồn
cho trong sạch chơn-chánh, bác-ái, vị-tha,
mở rộng tình thương giúp-đỡ
lẫn nhau, dìu-dắt nhau trên đường
hành-thiện theo Thánh-Ý của Ðức
Chí-Tôn Ðại-Từ-Phụ.
Ðức Chí-Tôn có
dạy:
Lẽ dĩ-nhiên phải biết
thương-yêu nhau như anh em ruột, tha-thứ
cho nhau khi lầm-lỗi, sẵn-sàng chia bùi sẻ
ngọt, chia đau sớt khổ, đói lo giúp
cho ăn, rách lo giúp cho mặc, nghèo nàn
thì giúp lời tìm phương sinh sống,
vui đồng chia, buồn đồng sớt, để
cảm-thông nhau trong tình Huynh, nghĩa Ðệ.
Vậy mới phải là đàn anh trong Hương-Ðạo.
C-Quyền-hành của Bàn-Trị-Sự:
Nói về quyền-hành của Chức-Việc
Bàn-Trị-Sự. Bàn-Trị-Sự là Hội-Thánh
em, có bổn-phận Thể-Thiên Hành-Hóa,
đồng quyền, đồng thể, không hơn
không kém với Hội-Thánh, nhưng trong
phạm-vi địa-phận Hương, Ấp Ðạo
mà thôi vì theo Pháp-Chánh- Truyền, thì
:
- Chánh-Trị-Sự là
người thay mặt Ðức Lý Giáo-Tông
làm Anh Cả chư Tín-Ðồ trong Hương-Ðạo
và cũng được gọi là Ðầu-Sư
Em, vì người cầm đủ hai quyền
Chánh-Trị và Luật-Lệ cũng như Ðầu-Sư
vậy.
- Phó-Trị-Sự là
người cầm-quyền Chánh-Trị-Ðạo,
song không có quyền về Luật-Lệ, được
đồng thể cùng Thông-Sự, lại đặng
đồng quyền cùng Chánh-Trị-Sự trong
một Ấp-Ðạo, cũng được gọi
là Giáo-Tông em, có bổn-phận sữa
đương, giúp-đỡ, díu-dắt, dạy-dỗ
chư Tín-Ðồ trong địa-phận mình
trấn nhậm.
- Thông-Sự là Chức-Sắc
của Ðức Lý Giáo-Tông khuyên Hộ-Pháp
lập thành, là người của Hiệp-Thiên-Ðài,
tùng quyền Chánh-Trị-Sự mà hành
Ðạo, đồng thể cùng Phó-Trị
Sự trong một Ấp Ðạo, song có quyền
về Luật-Lệ chớ không có quyền
về Chánh-Trị, nên được gọi
là Hộ-Pháp em, để giữ công-bằng
trong địa-phận của Phó-Trị-Sự
cai-quản.
Vậy Chức-Việc Bàn-Trị-Sự
là Chức-Sắc của Ðức Lý Giáo-Tông
và Hộ-Pháp lập thành để thay quyền
cho Hội-Thánh trong chốn thôn quê sàn
dã, có bổn-phận rất quan-trọng đối
với Nhơn-Sanh thì chư Học-Viên nên
thấu triệt yếu-lý để thật-hành
cho tròn trách-nhiệm, chớ nên thờ-ơ
xem thường mà đắc tội cùng Thầy.
Il/. Phần Lễ-Nghi Tế-Tự
( Quan, Hôn, Tang, Tế ).
Nghi-Lễ là cái hình-thức phô-diễn
bên ngoài có tính cách qui-củ chuẩn-thằng
của tổ-chức Tôn-Giáo, Lễ dùng
để tế-tự, có mục-phiêu làm
cho đàn tế ra vẻ tôn-nghiêm và đào
tạo cho người một tâm-lý Kính và
Thành. Có kính mới giữ được
bản-tánh của mình, có thành mới
cảm-ứng được với Trời, tưúc
nhiên Lễ giúp người hàm-dưỡng
tâm-tánh để cảm-thông với Ðức
Chí-Tôn đó vậy.
Ðạo Cao-Ðài là
một nền Ðại-Ðạo có tôn-chỉ
qui Tam-Giáo, hiệp Ngũ-Chi, tức là một
sự phối-hợp của tất cả các triết-lý
Ðạo-Giáo. Tất cả các hình-thức
Tôn-Giáo từ xưa dến nay mà phần
lớn là Nho-Giáo, vì trong buổi Tam-Kỳ
Phổ-Ðộ, Ðúc Chí-Tôn dùng Nho-Tông
chuyển thế. Cho nên nghi-lễ của Ðạo
có lắm điều phức-tạp khó-khăn
về phần hữu-tướng để được
phù-hợp với siêu-hình. Vì thế mà
việc thi-hành Tang-Lễ các Phận-Ðạo
trong Châu-Thành Thánh-Ðịa cũng như
các Châu-Ðạo địa-phương không
được đồng-nhứt. Cho nên mấy
lúc sau nầy có nhiều phúc-trình của
Chức-Sắc, Chức-Việc gởi về thỉnh-giáo
với Hội-Thánh.
Hội-Thánh đã thành-lập
một Ủy-Ban hổn-hợp gồm có Chức-Sắc
Hiệp-Thiên-Ðài, Cữu-Trùng-Ðài
và Phước-Thiện để nghiên-cứu,
tu-chỉnh nghi-thức Tang-Lễ cho đồng nhứt
và phù-hợp với nhơn-trí hiện tại,
hầu chánh-thức ban-hành chung cho toàn Ðạo
trong một ngày gần đây, để noi
theo đó mà thi-hành nhứt luật.
Trong lúc chờ đợi,
tạm thời khóa trường nầy Hội-Thánh
soạn-thảo những bài học, giảng dạy
đại-cương về nghi-thức hành-lễ
như: Lập-Ðàn cầu bịnh, Lễ cầu
Hồn khi hấp-hối, cầu Hồn khi đã
chết rồi, Lễ Tẩn-liệm, Thành-phục
phát tang, Cúng-tế, Cầu-siêu, Phát-hành
An-táng, Tuần-cửu, Tiểu-Tường, Ðại-Tường
và cách hành-lễ Hôn-nhơn tại tư-gia
để giúp cho Chức-Việc Bàn-Trị-Sự
Nam Nữ hiểu rõ phương-pháp hầu
thực-hành đồng nhứt.
Ill/. Phần Luật-Pháp
Ðạo.
Luật-Pháp là một điều
hệ-trọng nhứt của nền Ðạo, để
bảo-thủ Chơn-Truyền khỏi bị tay phàm
canh-cải ra Phàm-Giáo.
Vì thế Hội-Thánh
cố-gắng chọn lọc bài học chỉ
dẫn Học-Viên những phần chánh như:
Luật-Pháp áp-dụng cho người giữ
Ðạo, cách lập hồ-sơ kiện-tụng,
phương-pháp thực-hành, về quyền
sửa trị gồm: Khuyên-giải, răn phạt,
hòa-giải, răn trị để giúp cho Bàn-Trị-Sự
đủ tài-liệu áp-dụng trong việc
hành-quyền trong khuôn viên Luật-Pháp
của Ðạo.
Thưa Quý Bạn Học-Viên
Nam Nữ,
Thiết tưởng đời còn loạn, con
đường Ðạo rất gập-ghềnh,
lại dẫy-đầy chông gai hiểm trở,
chúng ta đã trải qua bao phen Ðạo chuyển,
mà mỗi lần biến là mỗi lần con
cái Ðức Chí-Tôn lâm cảnh âu-sầu
ảm-đạm. Chúng ta là Chức-Sắc,
Chức-Việc của Ðạo, thọ quyền
hành, phẩm tước của Ðức Chí-Tôn
ban cho để đủ phương-tiện phụng-sự
cho nhơn- sanh, thế là chúng ta rất hân-hạnh
đặng dự phần sử-dụng Luật Tiến-Hóa
không ngừng, vạch cho nhơn-loại một
vòng chơn trời trong sáng, an-ủi những
tâm-hồn đau khổ, cảnh giác những
tâm-hồn tội-lỗi, để đưa lần
những tâm-hồn đó đến chỗ
thanh cao là nơi chói lọi ánh huy-hoàng
của sự thật, sự lành và sự đẹp.
Một công-trình vĩ-đại,
một công tác lợi tha, và hy-sinh cho lý-tưởng,
một tinh-thần cao cả, đưa chúng ta đến
chỗ cao-thượng phi-phàm.
Mặc dầu khóa-học
cấp-tốc trong vòng một tháng: Bài vở
sơ-lược đại-cương, quý Học-Viên
Nam, Nữ nên cố-gắng để tâm theo
dõi, chăm-chỉ nghe những lời giảng-giải
của quý-vị giảng-sư về chi-tiết
cần-yếu hầu ghi-chú vào tập riêng,
khi học bài giở ra xem, mới lảnh-hội
được cả yếu-lý.
Tóm lại, những lời
sơ-siển trên đây, tôi ước mong
anh chị em Học-Viên sáng-suốt, biết
bổn-phận và trách-nhiệm của mình
để đồng-lao cộng-tác với Hội-Thánh,
phụng-sự cho Nhơn-sanh, chèo chống Ðạo
thuyền mạnh lướt qua bờ bỉ-ngạn.
Ðể đoạt được
kết-quả mỹ-mản trên đường
lập thân hành Ðạo, chư Chức-Việc
đã thọ nơi mình một Thiên-Mạng,
nên tận-tâm giáo-hóa, dìu-dắt Nhơn-sanh,
biết tuân theo luật-pháp Chơn-Truyền
của Ðạo, biết tôn-trọng quyền-năng
của Hội-Thánh, nghĩa là hàng phẩm
Chức-Sắc, Chức-Việc lớn nhỏ đều
có trật-tự phân minh, trên dưới
quyền-hành đặc-biệt tùng nhứt
luật, mà thực-hành phận-sự cho vuông
tròn.
Tôi lấy làm cảm-kích
và hân-hoan nhận thấy anh chị, em sốt-sắng
tham-dự khóa Hạnh-Ðường được
đông-đảo với lòng thành-thật,
tôi xin có đôi lời khen tặng toàn-thể.
Trước khi dứt lời,
tôi nhơn danh Ngọc Chánh Phối-Sư Chủ-Trưởng
Chức-Sắc Nam Phái Cữu-Trùng-Ðài
thay mặt cho Hội-Thánh Cữu-Trùng-Ðài
chơn-thành cảm tạ Ðức Thượng-Sanh
có lòng chiếu-cố, đến chủ-tọa
Lễ Khai-Giảng Hạnh-Ðường, và sự
hiện-diện của Chức-Sắc Hội-Thánh
Lưỡng-Ðài và Phưóc-Thiện làm
cho cuộc lễ được tăng phần danh-dự
và long-trọng.
Tôi xin cầu-nguyện Ơn
Trên Ðức Chí-Tôn, Ðức Phật-Mẫu
và các Ðấng Thiêng-Liêng ban-bố
điển lành cho chư Học-Viên Nam, Nữ
được sáng-suốt mẫn-huệ, minh-tâm
để mạnh tiến trên đường tu-học
cho được thành-công mỹ-mản./.
Nay kính,
Ngọc Chánh Phối-Sư,
Ngọc Nhượn Thanh
Huấn-Từ của Ðức
Thượng-Sanh
Kính Hội-Thánh Lưỡng
Ðài Hiệp-Thiên và Cữu-Trùng,
Kính Hội-Thánh Phước-Thiện,
- Chư Chức-Sắc Lưỡng-Phái,
- Chư Chức-Việc Bàn-Trị-Sự Nam, Nữ
Châu-Thành Thánh-Ðịa.
Hôm nay tôi không dấu
được niềm hân-hoan khi đến Chủ-tọa
buổi Lễ Khai-Giảng khóa huấn-luyện
Chức-Việc Bàn-Trị-Sự Nam, Nữ Châu-Thành
Thánh-Ðịa nơi Hạnh-Ðường năm
Canh-Tuất (1970 ).
Sự hiện-diện đông-đủ
của toàn-thể Chức-Việc Nam, Nữ trong
buổi Lễ nầy làm cho Hội-Thánh thấy
rõ cái thiện-chí của quý-vị là
dốc lòng học hỏi cho thông-hiểu Luật-Pháp
và các Nghi-Lễ về Quan, Hôn, Tang, Tế
của nền Ðại-Ðạo, hầu dìu-dắt
nhơn-sanh cho khỏi sai đường lạc lối,
tránh điều đổ vỡ tai hại vô
phương cứu vãn, tức là sự thất
kỳ truyền nơi ngày mai hậu.
Trước dến giờ quý-vị
vẫn được các bậc đàn anh như
chư Ðầu-Phận Ðạo hoặc vị
Khâm-Thành Thánh-Ðịa, nhắc-nhở
và chỉ-dẫn trong việc thừa-hành phận-sự
về mặc hành-chánh cũng như về các
nghi-lễ của Ðạo, nhưng trong những
cuộc hành-lễ nơi nhiều Phận-Ðạo
cũng còn có sự sai biệt nhau, không đồng
một nghi-thức duy nhất theo lời chỉ dạy
của Hội-Thánh.
Nhiều vị chưa am-hiểu
tường-tận Luật-Pháp Chơn-Truyền
nên lúc thi-hành nhiệm- vụ có lắm
đìều sơ-suất đáng tiếc trong
việc đối nội cũng như đối
ngoại.
Vì vậy, Ngọc Chánh
Phối-Sư có sáng kiến đề-nghị
lên Hội-Thánh dành khóa Hạnh-Ðường
năm nay để huấn-luyện chư Chức-Việc
Bàn-Trị-Sự Châu-Thành Thánh-Ðịa
để cho quý-vị lãnh-hội các phương-pháp
hành-quyền và có đủ khả năng
thực-thi nhiệm-vụ được chu-đáo.
Ðề-nghị nói trên
đã được Hội-Thánh chấp-thuận
và hôm nay quý-vị hiện-diện trong buổi
Lễ Khai-Giảng nầy, đó là cái kết-quả
tốt đẹp do sáng-kiến của NGài
Ngọc Chánh Phối-Sư vậy.
Thưa quý Chức-Việc
Bàn-Trị-Sự Nam, Nữ,
Hội-Thánh hằng để ý chăm nom dìu-dắt
quý-vị, Chức-Sắc giảng-viên không
nài khó nhọc ra công chỉ-dẫn, dạy-dỗ
đàn em cho có đủ tài, đủ hạnh
hầu phục-vụ đắc lực nhơn sanh
trên đường tu-hành, thì quý-vị
nên gắng lo trau giồi trí-thức cho được
minh-mẫn, sáng-suốt để ngày sau có
thể lập-vị xứng đáng cho mình
trong cửa Ðạo.
Thiết tưởng dầu
cho trong giới nào, từ cổ chí kim ai cũng
lấy sự học-tập làm phương- pháp
đào-tạo nhân tài, nhứt là trong
các Tôn-Giáo, sự học-hỏi lại càng
cần-thiết cho người tu-sĩ do câu " Tự-giác
nhi giác-tha ", phải đủ sáng-suốt mới
có thể dìu đường cho kẽ khác,
nếu mình không sáng-suốt, hoặc thông-hiểu
một cách mù-mờ, tức nhiên tránh
không khỏi sự lạc đường sai hướng
và trên bước lạc-lầm của mình,
mình sẽ kéo theo cả một đoàn người
do mình làm hướng-đạo.
Ðức Chí-Tôn có
dạy: " Dầu làm vua, làm thầy, làm công-nghệ,
làm đạo-sĩ cũng phải có cái
chí lớn mới mong thành tựu đặng
".
Chúng ta nên quan-niệm
rằng, trước khi lập chí, chúng ta cần
phải lo học-hỏi để trở nên sáng-suốt,
tức là đem trí não ra khỏi vòng
mờ tối vậy.
Hội-Thánh hằng để
tâm lo-lắng, muốn cho quý-vị trở nên
những nhân-vật xứng đáng đối
với mặt Ðạo cũng như mặt Ðời,
vì quý-vị là những cộng-sự-viên
cần yếu của Hội-Thánh, đại-diện
cho Hội-Thánh nơi địa-phận mình
trấn nhậm; tuy ở vào địa-vị hạ-cấp
của guồng máy Hành-Chánh-Ðạo, nhưng
quý-vị có nhiệm-vụ trọng-yếu
không kém gì các Chức-Sắc cao-cấp
của Hội-Thánh. Hơn nữa quý-vị
là những người thân cận hằng ngày
với Tín-Ðồ, hòa mình với nhơn-sanh,
chia vui sớt nhọc với Bổn-Ðạo trong
mọi trường-hợp thì quý-vị chẳng
nên khinh thường cái trách-vụ cao đẹp
của mình.
Cũng như ngoài mặt
Ðời, nền tảng chánh-trị quốc-gia
ở nơi Ấp, Xã; trong Ðạo Cao- Ðài,
nền tảng Chánh-Trị-Ðạo ở nơi
Ấp và Hương-Ðạo, rồi kế đến
là Tộc-Ðạo hay là Phận-Ðạo.
Mặc dù ở vào hạ
từng cơ-sở, nhưng nếu trong Ấp hoặc
Hương-Ðạo có điều xáo trộn,
trên dưới thiếu sự yên ấm điều-hòa,
tín-hữu có điều bất mãn, nhơn
tâm ly tán mất hẳn tình đoàn-kết
tương-thân thì ở nơi cấp trên
Hội-Thánh cũng chịu ảnh-hưởng
không hay, khó giữ vững uy-tín đối
với mặt Ðời và Bổn-Ðạo.
Bởi thế đem thắng
lợi vẽ-vang về cho Ðạo, hay làm cho
Ðạo thất bại, mang tai tiếng cũng đều
do nơi hành-vi của quý-vị.
Ðã mang danh là Hội-Thánh
em, quý-vị nên thận trọng, giữ-gìn
tư-cách đứng đắn, làm cho người
đời kính nễ, người Ðạo tin
cậy, đối-đãi với toàn-thể
tín-hữu nơi địa-phận mình, như
tình huynh-đệ trong gia-đình, đem tình
thương chan rưới khắp cả Bổn-Ðạo,
giúp-đỡ, nương nhờ lẫn nhau, thực-hành
câu " Nhứt gia hữu sự bá gia ưu ". Ðược
vậy là cuộc đời chua cay bi-đát
đến mức nào, quý-vị cũng không
đến nỗi lâm vào cảnh khó-khăn
nan giải.
Ðiều cần nhứt là
phải giữ trọn hiếu với Ðức Chí-Tôn
Ðại-Từ-Phụ, giữ trọn trung-thành
với Hội-Thánh, ngoài ra gắng công học
hỏi, noi gương Thánh trước Hiền
xưa, mà rèn luyện đức tốt, tín
lành. Tiền tài châu báu có nhiều
giá-trị ở đời, nhưng đức
tốt tính lành có giá-trị hơn nữa.
Tiền tài châu báu có thể bị chúng
cướp giựt, chớ đức tốt tính
lành không thể nào mất được,
và khi xác thân trở về với cát
bụi, những đức tốt tính lành sẽ
theo linh-hồn ta để nâng cao địa-vị
ta nơi cõi Thiêng-Liêng.
Ðức Chí-Tôn có
bài thi dạy rằng:
Ðược vàng chớ
khá gọi là may,
Vàng hết tội kia chất dẫy-đầy.
Bỏ đức, bỏ nhân bao kiếp đọa,
Khuyên con giữ Ðạo đến cùng Thầy.
Phân biệt được
lẽ cao thấp giữa tinh-thần và vật-chất,
quý-vị nên quý trọng cái Thiên-chức
của mình, và gắng công làm tròn Thiên-chức
ấy.
Muốn làm tròn Thiên-chức,
quý-vị nên thực-thi mấy điều sau
đây: